Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

- Truyện ngắn - Robocon (p2)

Đến cuối buổi triển lãm, ông già người Nhật với đội nhân viên của mình thu xếp đồ đạc, họ chuẩn bị đóng cửa. Tôi biết niềm hy vọng cuối cùng đang rời xa nhóm mình, thiết nghĩ rằng tôi sẽ quỳ xuống và xin ông ấy nếu có cơ hội. Tôi bám lấy ông ta cả tối ngày hôm đó. Cuối cùng, khi ông ta không chịu được nữa, cũng nói với chúng tôi rằng.
Triển lãm công nghệ cao
- Tôi tham gia với các cậu thì tôi được gì ?
- Tiền!
- Bao nhiêu?
- 5 Triệu!
- Xì – Ông người Nhật lảng đi, dường như thấy quá mất thời gian.
Tôi thiết nghĩ chắc phải ôm lấy chân ông ta mới có thể thuyết phục được lão và nếu cần, có lẽ tôi cũng sẽ làm thế thật.
- Thế ông muốn bao nhiêu.- Linh Tồ gầm lên.
- 5 Triệu không đủ để chế tạo rô bốt huống hồ là thuê tôi. Ít ra cũng phải có 20 triệu thì mới được. – Ông người Nhật cũng gầm lên nốt.
- Gì á! Đào đâu ra 20 triệu ! Ông định cắt cổ nhau à? – Linh gầm lại.
- Phải đấy, có bấy nhiêu thì tôi làm, không thì tạm biệt. – Ông người Nhật lại gầm lại nữa.
- Nhung đến ! – Linh có vẻ hơi căng thẳng và quên việc đang gầm lên với ai, hắn quay ra với tôi.
- Sao ?
- Nhung đến !  - Linh lặp lại câu nói ấy.
- Đâu ?
- Đây – Nhung đứng ngay trước mặt tôi.
Cầm trong tay một bọc tiền, em đưa cho tôi.
- Cái gì đây ?
- Tiền đấy! Anh cầm lấy mà chế tạo rô bốt !
- Em lấy đâu ra số tiền này.
- Sau này em sẽ kể cho anh !
Sau này, Nhung tâm sự với tôi số tiền ấy là số tiền em đi bán mĩ phẩm, bán quần áo của mình và xin thêm từ phía gia đình với lí do mua máy tính xách tay mới có được.
Tôi đưa bọc tiền ấy cho ông người Nhật đếm ra được hơn 20 triệu đồng. Vậy là xong!
Tối hôm ấy tôi ngồi với tay người Nhật.
- Chú tên gì?
- Maraoshi
- Ma ra ô si à?
- Ừm Maraoshi
- Hay nhỉ !
- Sao mà hay ?
- Thì tên chú hay !
- Rõ khùng – Ông Nhật nói thêm – Hiếm khi tôi gặp được một người nào cứng đầu cứng cổ như cậu.
Ông Nhật nói thêm và nhìn ra phía nhóm của tôi :
- Có lẽ là cả nhóm của cậu nữa, một nhóm khùng y như cậu vậy.
Tôi thấy Linh tồ và Nhung đang chõ mũi vào màn hình vi tính xem xét mấy cái video hài về rô bốt rồi hai đứa nó cứ ôm bụng mà cười với nhau suốt.
- Vậy à ?
- Nói thật là tôi đang giúp cậu thôi, nếu không vì tôi còn ở đây một thời gian nữa, thì chắc rằng tôi sẽ chẳng giúp cậu đâu, có điều…
- Có điều gì chú cứ nói !
- Tôi còn gian hàng ở hội trợ triển lãm nữa.
- Có khó gì đâu, chú để đấy cho con nhóc kia – Vừa nói tôi vừa chỉ về phía Nhung.
- Nhung là người có tài, cháu nói gì hầu như cô ấy đều nhớ và nói được lại y như thế, thậm chí là hay hơn thế, cháu nghĩ cô ấy sẽ giúp được chú trong hội trợ triển lãm, dù gì thì đó cũng là một cuộc triển lãm thôi đúng không, chú cứ để đó, chúng cháu sẽ giúp chú.
- Ừm
Sáng ngày hôm sau, chúng tôi ra khu triển lãm, chỉ mất vài tiếng đồng hồ, Nhung đã học xong chỗ giới thiệu, tất cả các tính năng đặc trưng của con rô bốt làm việc nhà của ông Maraoshi. Đến cả ông ấy cũng phải thán phục tài năng của con nhóc.
Chiều hôm đó, chúng tôi ngồi nghiên cứu về luật của cuộc thi Robocon.
Buổi tối, chúng tôi cầm số tiền ấy ra chợ đen. Ở khu chợ này, cái gì cũng có, đồ điện tử, hàng buôn, hàng lậu,… nghe nói còn có cả hàng cấm. Chúng tôi chỉ mua những thứ mà ông chú người Nhật đó chỉ. Có vẻ như đã đủ hết, bây giờ là qua phần chế tạo.
- Được rồi, thế này nhé, các cậu có biết gì về công nghệ không ?
Lão người Nhật hỏi có vẻ không đúng trọng tâm lắm, nhưng dân chính trị thì làm thế quái nào mà biết công nghệ là như thế nào?
- Nhìn mặt các cậu là tôi biết rồi. Ok ! Vậy yêu cầu đặt ra phải là một chiếc máy đánh cầu lông đúng không? Ừm, rồi chiếc máy ấy phải dễ điều khiển, có ai trong sô mấy người đã từng chơi game rồi.
Tôi và Linh cùng giơ tay, nhưng tôi biết Linh, hắn chơi siêu hơn tôi khá nhiều vì ở trường, hắn bị thu mất vài cái tay cầm điện tử rồi.
- Thế này nhé, theo quy định của chúng ta thì mỗi một đội sẽ có hai con rô bốt, đánh cầu theo luật thi đấu cầu lông của liên đoàn quần vợt quốc tế. Mỗi một con rô bốt sẽ có ba cơ chế chính, cơ chế di chuyển, cơ chế đánh cầu, và cơ chế phát cầu. Do là môn thể thao đòi hỏi phải có tốc độ, sức mạnh và độ chuẩn xác cao nên rô bốt cần phải có đủ những yếu tố này thì mới mong có cơ hội để tiến vào vòng trong.
Mấy đứa cứ ngồi ù ù cạc cạc cùng ông người Nhật, nói chán rồi ổng bắt đầu tiến hành.
- Ở đây tôi có bảo các cậu mua những thiết bị tôi bảo, bây giờ tôi cần thời gian để lắp gắp chỗ linh kiện này lại, các cậu làm ơn ra ngoài cho.
Một góc các đội tham gia thi đấu
Tuy chẳng nói ra đâu nhưng mà chúng tôi phải công nhận một điều rằng lão người Nhật này làm ăn khá được việc và có kỷ luật.
- Đặt tên nhóm à?
- Ừm!
- Đặt tên gì bây giờ?
- Theo em thấy thì lấy cái tên “Cầu Vai Đỏ” đi! Vì nó thể hiện được hình ảnh của chúng mình.
- Cầu Vai Đỏ! Nghe sến sến kiểu gì ấy! – Linh thở dài. – Hay là đặt cái tên nào thật dài vào nghe cho nó oách, ví như đội “ Cơn bão công nghệ siêu mạnh rô bô công an “ chẳng hạn.
Cả lũ xùy xùy cho qua cái tên ấy rồi quyết định lấy cái tên nhóm là Cầu Vai Đỏ điền vào phiếu đăng ký dự thi.
Ngày thi đấu sắp bắt đầu rồi, chúng tôi có hai con rô bốt đánh cầu lông, hơn một triệu đồng tiền mặt, bốn ổ bánh mì và ba chai nước lọc, lên đường thẳng tiến tới lễ khai mạc cuộc thi Robocon.
Nguồn: Thư pháp Thanh Phong | Ông đồ viết thư pháp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

DỊCH VỤ ÔNG ĐỒ

VIẾT THƯ PHÁP CHUYÊN NGHIỆP

LUYỆN TẬP HÀNG NGÀY