Cùng nhau trở thành người có cốt cách thanh tân
Mấy ngày hôm qua tôi có đọc được một câu chuyện vô cùng ý nghĩa, mặc dù đó là câu chuyện rất bình thường, nhỏ nhặt nhưng lại để lại trong tôi một bài học quý báu trong việc nhìn nhận các vấn đề xảy ra trong cuộc sống.

Hôm nay tôi sẽ chia sẻ bài học ấy với các quý độc giả của blog, để chúng ta cùng nhau học hỏi, đưa ra những ý kiến xung quanh câu chuyện này.

Câu chuyện "Đi trắng về đen"

Đó là một câu chuyện dân gian kể về một anh chàng tên là Dương, lúc đi chơi mặc áo trắng, nhưng đi được nửa đường thì trời đổ mưa, quần áo ướt hết, lại bị ngã nên bẩn hết cả người, bà con làng xóm thấy thế nên mời anh vào nhà, cho anh mượn tạm bộ quần áo để thay.

Lúc về đến nhà thì con chó mà Dương nuôi bao năm chạy ra cắn sủa, Dương định lấy gậy đánh chết, cũng may mà lúc đó ông anh ruột của Dương kịp thời can ngăn, bảo rằng “Đừng có giết nó làm gì! Giả như con chó này lúc đi thì trắng, lúc về lại đen thì liệu cậu có ngờ hay không?”

Câu chuyện trên cho chúng ta thấy rằng trong cuộc sống đôi khi chúng ta gặp phải những điều lạ lẫm, những thứ mắt chưa từng thấy, tai chưa từng nghe, nhưng những lúc như vậy chúng ta cũng phải biết suy nghĩ cho rõ ràng, tránh để cho cảm xúc nhất thời làm cho bản thân trở nên hồ đồ, thiếu tỉnh táo.

Ví dụ về chú chó anh Dương nuôi bao năm nhưng đến một lúc nào đó vẫn cắn sủa anh ấy là một minh chứng cho việc đôi khi có những chuyện mà chúng ta tưởng rằng nó chắc chắn sẽ phải xảy ra (như việc chó phải biết nhận ra chủ của mình).

Ấy là khi chúng ta chỉ biết nghĩ theo hướng của bản thân mình mà không biêt suy nghĩ một cách thấu đáo theo nhiều chiều hướng khác nhau.

Đôi khi bí quyết của thành công chỉ đơn giản nằm ở chỗ ấy, nhưng ít ai nhận ra được. 

Cuộc sống cũng giống như chơi cờ, hay đơn giản cũng chỉ giống như việc chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh khi “con chó đi thì trắng, về thì đen” để xem xét nguyên nhân vì sao nó cắn ta. Như vậy việc đánh giá và nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện là hết sức quan trọng mà bất cứ ai cũng đều phải nỗ lực tìm hiểu, nắm vững và xây dựng cho mình một thế giới quan, phương pháp luận thực sự khoa học, khách quan, đúng đắn.

Nhân tiện đây, vì nhận thấy nhiều độc giả của Thư pháp Thanh Phong có mong muốn mình viết thêm những bài viết liên quan đến những câu nói hay, những châm ngôn sống đẹp trong blog để làm tăng thêm phần sinh động cho website và giúp cho các mọi người hiểu rõ hơn về cách nhìn nhận, đánh giá vấn đề của ban thân mình.

Vậy nên cũng thông qua đây mình xin giới thiệu với mọi người một chủ đề mới mà mình sẽ đưa vào trong Blog, đó là chủ đề về “Những câu nói hay về cuộc đời” nơi mà mình sẽ đăng tải các bài viết mà mình sưu tầm được và cách nhìn nhận những vấn đề diễn ra trong cuộc sống dưới cái nhìn của bản thân để thể theo ý nguyện của bạn đọc.

Rất hy vọng rằng những bài viết này sẽ góp phần nào đó giúp quý độc giả xây dựng thêm được hành trang cho bản thân trên con đường tiến tới thành công trước mắt, bên cạnh đó, sẽ là nguồn cổ vũ, động viên to lớn đối với thư pháp Thanh Phong trong việc thực hiện tốt vai trò của mình là người đồng hành, người bạn đáng tin tưởng trong cuộc hành trình đầy chông gai phía trước.

Thư pháp Thanh Phong | Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến
Gửi đến những người đã, đang và sẽ trở thành thư pháp gia
“Có mới, nới cũ” thường tình vẫn thế. Đó cũng là một trong những quy luật tất yếu của cuộc sống, khi mà những phát minh tiến bộ hơn, khoa học hơn ra đời, thì cũng đồng nghĩa với việc những cái cũ sẽ tự mình mất đi và tự đào thải.

Quy luật phủ định của phủ định này xuất hiện trong cuộc sống và đến với chúng ta một cách tự nhiên như một cộng một bằng hai, hai cộng hai bằng bốn.

Lẽ dĩ nhiên, sẽ chẳng ai thực sự mong muốn phải xa rời đi những điều mà họ đã từng quen thuộc, bởi vì những tâm lý của con người khi họ ngại phải đối diện với những thứ mới mẻ, thì trong đầu họ thường hiện lên những suy nghĩ vô cùng tiêu cực vì vấn đề mới họ chưa gặp bao giờ, chính vì thế việc đề phòng trước những cái mới luôn là thứ mà mỗi người đều có.

Ngày hôm nay tôi viết bài này cũng là một phần mốn gửi gắm những tâm sự, những dòng suy nghĩ của mình về một nền thư pháp đang dần phát triển và đổi mới từng ngày.

Hay nói một cách khác, bài viết này chính là bài viết mà tôi đang dành riêng cho những người viết thư pháp chữ Việt, những người đang ngày đêm nỗ lực để mang nét văn hóa cổ truyền bằng những điều mới mẻ.

Tại sao tôi lại nói như vậy?

Thư pháp mặc dù vốn là một bộ môn nghệ thuật truyền thống khi sử dụng bút lông và mực tàu để thể hiện con chữ, xong trong giai đoạn hiện nay lại đang khoác lên trên mình một dáng vẻ vô cùng khác biệt và mới lạ, đó chính là lối viết bằng chữ quốc ngữ, hệ chữ la tinh được mọi người biết đến, dễ đọc, dễ cảm, dễ hiểu và dễ tiếp cận hơn.

Chính vì sự mới lạ này mà thư pháp Việt trong những năm gần đây lại có cơ hội được vươn mình đứng dậy, phát triển ngày một mạnh mẽ hơn. Thế nhưng tôi cũng xin nhắc tới những người mê chữ và yêu chữ rằng:

Có nhân thì ắt có quả, khi mà cực thịnh tức là sắp suy

Mặc dù thư pháp Việt đang trong thời kỳ nở rộ như vậy, được nhiều người biết đến và công chúng cũng hết lòng ca ngợi, nâng tầm nhằm mục đích vừa lưu giữ và phát huy bản sắc cổ truyền của dân tộc, nhưng chắc chắn chúng ta cũng sẽ phải tính tới một thời kỳ mà nét văn hóa này trở nên xuống dốc, mai một dần, và lường trước những lý do chủ yếu để tránh đi vào vết xe đổ của nền thư pháp Hán đã qua.

Có như vậy chúng ta mới hoàn thành tốt được mục tiêu trước mắt là gìn giữ được những giá trị văn hóa vốn có và phát triển nó dần dần trở thành một nét đẹp của đất nước, gắn sâu vào tâm khảm mọi người.

Nói đến đây tôi chợt nhớ về một câu chuyện nói về một lần đi dạo chơi của Khổng Tử, khi ông đang đi ra ngoài đồng, chợt thấy một người phụ nữ khóc lóc nỉ non.

Tiến đến gần ông hỏi lý do vì sao người phụ nữ ấy khóc, người phụ nữ ấy trả lời ông rằng:

Chỉ vì mất cái trâm cỏ mà bà vẫn thường sử dụng mà bà ấy khóc lóc như vậy, thì Khổng Tử mới biết rằng, con người cho dù là những vật tầm thường nhất nhưng nếu nó đủ gắn bó, đủ ý nghĩa với mỗi người thì tầm quan trọng của nó vẫn luôn luôn hiện hữu, chiếm một ví trí đặc biệt trong lòng của mỗi chúng ta.

Tôi nói thế để chúng ta thấy được rằng bản thân mỗi người khi nhìn thấy nền thư pháp chữ Hán ngày càng mai một dần cũng cảm thấy xót xa, đau nhói, nhưng đó là một quy luật tất yêu của cuộc sống, khi mà lối viết chữ Hán ngày một trở nên khó đọc, khó cảm, khó hiểu thì người ta bắt đầu tìm đến những thứ khác dễ dàng hơn với họ như thư pháp chữ Việt.

Nói như vậy thì chẳng có nghĩa là thư pháp chữ Việt sẽ tồn tại mãi với thời gian, nói như vậy để mỗi chúng ta biết rằng rất có thể sau này, khi khoa học và công nghệ phát triển một cách mạnh mẽ, sẽ có những thứ tuyệt vời hơn như các bài báo, những bài viết, những hình ảnh được thiết kế, những bức tranh được tô điểm bằng phần mềm thì biết đâu đấy, nó lại trở thành hồi kết, thành lời cáo chung cho nghệ thuật chữ thư pháp Việt thì sao?

Vậy thì mỗi chúng ta phải làm gì đây?

Thiết nghĩ để tiếp tục gìn giữ và phát triển được bộ môn nghệ thuật này, trước hết chúng ta phải có được những con người thực sự đam mê, thực sự tâm huyết với nghề, coi thư pháp như một nguồn cảm hứng, niềm yêu thích, thậm chí có thể đánh đổi rất nhiều để được cầm bút để được hòa mình vào những con chữ lượn bay.

Bên cạnh đó, tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta, những người đã, đang và sẽ cầm chiếc bút lông trong tay, viết lên những dòng ý niệm về chân – thiện – mỹ cũng phải tự ý thức được ba điều

- Thứ nhất, phải luôn hướng đến việc hoàn thiện và phát triển lối viết mới đẹp hơn, tuyệt vời hơn, thậm chí không chỉ đối với riêng bản thân mình mà còn phải đối với những người học trò cũng phải thấm nhuần tư tưởng này.

Một nền nghệ thuật không có sự kế thừa và phát triển chính là khởi đầu của sự kết thúc.

- Thứ hai, phải ra sức tuyên truyền, quảng bá, làm thật tốt việc giới thiệu bộ môn nghệ thuật này đến với những người xung quanh.

Đối mặt với những sản phẩm mới, những dịch vụ mới tốt hơn không những chúng ta phải đưa ra được những sản phẩm tốt hơn mà bên cạnh đó, chúng ta còn phải giúp cho những khái niệm về sản phẩm ấy in đậm trong tâm trí của mọi người.

- Thứ ba, phải đoàn kết hơn nữa.

Cùng chung tay để thực hiện những điều tốt đẹp, đó dường như là điều mà ai cũng biết, thế những với bản tính của một xã hội phát triển, bị ảnh hưởng bởi lối sống thực dụng, tư bản hóa, tôi đồ rằng có rất nhiều người cầm bút chỉ biết đến cho riêng bản thân mình mà quên đi việc giúp đỡ cộng đồng và hòa cùng nhịp đập của tập thể.

Điều đó cũng thật khó nói và khó đánh giá, nhưng thiết nghĩ, nếu như chúng ta có một tâm niệm thoáng đạt hơn, sẵn sàng chia sẻ, sẵn sàng cùng nhau làm nên những điều tuyệt vời, thì thư pháp Việt chắc chắn sẽ còn tiến bộ thêm mãi.

Mặc dù chỉ là đôi dòng nhỏ nhoi, với những mong muốn luôn nung nấu trong đầu, tôi rất hy vọng rằng bài viết này sẽ giúp cho mọi người hiểu rõ bản thân tôi hơn, biết được những quan điểm để từ đó chúng ta có thể cùng nhau tìm ra những điểm chung, mục đích thì chẳng có gì khác ngoài việc làm thế nào cho nền thư pháp Việt ngày một lớn mạnh, chính vì thế hãy để lại comment hoặc chia sẻ bài viết này lên các trang mạng xã hội để chúng ta cùng nhau gây dựng nên một cộng đồng thư pháp Việt ngày một lớn mạnh hơn, đẹp đẽ hơn trong lòng dân tộc nhé.

Thư pháp Thanh Phong | Cốt cách thanh tân

10 Câu nói hay về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống
Bạn đang tìm kiếm những câu nói hay của người xưa về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống, để từ đó đối chiếu với bản thân mình và học hỏi thêm thật nhiều điều bổ ích, lý thú.

Chủ đề ngày hôm nay thư pháp Thanh Phong viết chính là về những câu nói hay mà người xưa đã nói. Đây là những câu nói được mình sưu tầm từ nhiều nguồn tư liệu khác nhau, và có thể còn nhiều sai xót hoặc không tránh khỏi việc có nhiều bản viết với đôi chút khác biệt.

Chính vì vậy để làm cho bài viết ngày một hoàn thiện hơn, tôi rất hy vọng quý độc giả hãy tương tác thật nhiều với Thanh Phong thông qua các hoạt động như bình luận, hoặc chia sẻ bài viết này lên những trang mạng xã hội khác để chúng ta cùng nhau lan tỏa những bài học quý giá này đến với nhiều người hơn nữa.

1. Câu nói của Long Môn Tử khiến bao người nín lặng

Nước Tấn xưa kia có một chuyện là đời, trong chợ hôm ấy đột nhiên người ta nhìn thấy một kẻ táo tơn, dám đi ăn cướp giữa ban ngày, thấy món nào thích, món nào đẹp thì lại cầm đi luôn. Người ta chạy theo đòi tiền lại thì hắn lại nói:

- Lửa tham trong người bốc lên mờ hai con mắt. Thấy cái gì hay nên tôi mới lấy, giờ không có tiền mọi người cứ cho tôi, sau tôi giàu có rồi, sẽ đem tiền trả lại.

Mọi người thấy thế tưởng điên lấy gậy gộc đập đánh, bắt trả đồ lại cho mọi người rồi hùa vào bêu riếu, coi kẻ đó như hạng bỏ đi. Thế nhưng kẻ ấy chẳng những không ăn năn hối cải mà còn quay ra mắng cả mọi người:

- Thế gian này có nhiều kẻ hám lợi hơn ta, thường bày mưu tính kế, ngấm ngầm hãm hại người khác để vơ vét cho đầy túi cho bản thân mình. Ta đây tuy cướp giữa ban ngày ban mặt, nhưng so với những hạng ấy thì lại chẳng hơn ư? Các người đánh ta thì được, nhưng các người cười ta là các người chưa nghĩ kỹ!

Mọi người nghe song ai nấy đều nín lặng.

(* Long Môn Tử: Tức là Tư Mã Thiên, làm quan Thái sử nhà Hán. Là một nhà sử ký có danh)
Qua câu chuyện này, ta thấy rằng mặc dù có những kẻ táng tận lương tâm, tối mắt tối mũi vào việc tìm cách hãm hại người khác, tham vàng bỏ nghĩa, thế nhưng lại chẳng mấy ai quan tâm đả động đến, chỉ chú ý tới những quân trộm cắp cố gắng trộm một vài cái bánh, vài ổ bánh mì để nuôi thân.

2. “Ồ tôi xin lỗi, tại tôi vừa mất áo”

Một ngày đẹp trời bà Thìn mua được một chiếc áo thâm đẹp, nhưng chẳng biết thế nào mà lại làm mất. Bà đi tìm và vô tình nhìn thấy người hàng xóm cũng mặc một chiếc áo kiểu như thế, bà nghi cho người này lấy trộm chiếc áo vậy là bắt đầu lân la hỏi chuyện rồi vu cho người này tội lấy cắp.

Người hàng xóm tá hỏa phân trần rằng con trai bà ấy mới đi nước ngoài về mua cho bà ấy, bà còn giữ nguyên cả bao bì và hóa đơn bán hàng. Bà Thìn thấy vậy, chỉ biết nói:

- Ồ tôi xin lỗi, tại tôi vừa mất áo

Sau này bà Thìn tìm thấy chiếc áo của mình bị thằng cháu ngoại đem đi chơi xong để quên ở ngoài vườn ổi.

Chẳng những là chuyện xưa mà ngay trong thời hiện tại đây, bất cứ khi nào ta đánh mất đi một thứ gì đó, chúng ta lại thường nhầm lẫn nó và có những suy nghĩ không mấy tốt đẹp về những người có cùng chung thứ mà chúng ta có hàng ngày.

Cách nhìn nhận này đôi khi khiến cho chúng ta nghi ngờ oan cho người khác, mặc dù là một điều hết sức nhỏ nhặt, nhưng cũng đủ khiến cho mối quan hệ giữa hai người trở nên xấu đi.

3. “Thiên hạ chẳng ai làm việc nghĩa thì mình phải gắng làm mới phải, cớ gì ông lại ngăn tôi như thế?”

Mặc Tử là người nổi tiếng nghĩa hiệp, luôn luôn giúp đỡ người khác. Mặc Tử có một ông bạn chí cốt, trong một lần ngồi uống rượu đàm đạo, người bạn ông ngà ngà cầm chén đứng lên mà nói rằng;

- Thiên hạ này bây giờ mấy ai còn làm việc nghĩa! Ông làm nhiều như vậy thì có thấm vào đâu? Chẳng thà thôi đi có hơn không?

Nghe thấy vậy Mặc Tử lại cầm chén và đứng dậy:

- Giờ trong một nhà có 10 anh em, 1 người làm cày ruộng mà 9 người ngồi ăn thì người cày phải cố gắng nhiều hơn chứ! Thiên hạ chẳng ai làm việc nghĩa thì mình phải gắng làm mới phải, cớ gì ông lại ngăn tôi như thế?

Bạn của Mặc Tử nghe xong tỉnh ngộ, chẳng biết nói gì thêm. Sau đợt ấy, hai người cùng nhau làm những việc tốt và tiếp tục nhân rộng tư tưởng ấy cho nhiều người hơn nữa.

4. “Lại há miệng chờ sung thôi”

Xưa ở làng nọ có anh Bơ Lác, hôm đang làm đồng đột nhiên thấy một con chuột to chạy ra đâm vào tảng đá gần đó, đập đầu chết. Anh Bơ Lác vui mừng bỏ đồng đi ngồi rình chuột đập đầu chết. Có người đi qua cười bảo:

- Lại há miệng chờ sung thôi

Câu nói “Há miệng chờ sung” là một câu nói điển hình về những người chỉ nhìn thấy cái ngẫu nhiên mà quy cho sự việc ấy là tất nhiên và hành động như thể là sẽ luôn luôn gặt hái được kết quả tương tự. Điều này khiến cho chúng ta thấy bao chuyện dở khóc dở cười, giống như anh Bơ Lác ngồi chờ thỏ trong câu truyện nêu trên.

5. “Gươm ta rơi ở chỗ này đây”

Có người đi đò qua sông. Khi ngồi đò, vô ý đánh rơi thanh gươm xuống sông. Anh ta vội vàng đánh dấu vào mạn thuyền và nói rằng: “Gươm ta rơi ở chỗ này đây”.

Lúc vào bến, cũng theo chỗ đánh dấu ấy mà tìm người lặn giỏi để nhảy xuống tìm gươm, mọi người thấy thế, ai cũng chê cười.

Câu chuyện này cho ta thấy rằng nhiều người trong cuộc sống thường trọng cái hình thức, chỉ suy nghĩ theo một chiều (Là cứ đánh dấu vào thuyền lúc gươm rơi) nên bỏ qua cái nội dung bên trong là (thuyền thì di chuyển chỗ này chỗ khác, còn gươm thì vẫn nằm ở vị trí cũ).

6. “Hãy lo đến con dao của người đồ tể, ngọn lửa của bó rơm thui”

Có ba con rận hút máu một con lợn, tranh nhau ăn, đem nhau đi kiện. một con rận khác gặp bèn hỏi sự tình. Ba con rận đáp:

- Chúng tôi kiện nhau vì tranh nhau một chỗ đất màu mỡ.

Con rận kia nghe thấy liền bảo:

- Hãy lo đến con dao của người đồ tể, ngọn lửa của bó rơm thui mới phải chứ!

Ba con rận nghe ra, biết là dại, thôi không đi kiện nữa mà cùng nhau quần tụ làm ăn, đói no có nhau cả.

Con lợn thành ra mỗi ngày một gầy, người ta thấy thế cứ để nuôi, ba con rận nhờ vậy no đủ mãi.
Câu chuyện này cho ta thấy trong cuộc sống chúng ta phải có tầm nhìn xa trông rộng, không nên vì cái lợi nhỏ trước mắt mà làm ảnh hưởng đến tính mạng sau này.

Câu nói của con rận kia thực sự đã làm thức tỉnh không chỉ ba con rận mà còn khiến cho nhiều người phải suy nghĩ về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống.

7. “Thế sao bác chưa giàu?”

Có một người bán tượng, hàng ngày rao giảng với mọi người về việc mua tượng. Một hôm Trung Minh đi qua thấy hắn đang rao:

- Mua tượng đi! Mua tượng đi! Mua rồi cả nhà giàu sang phú quý!

- Thế sao bác chưa giàu mà phải đi bán tượng làm gì?

Thấy Trung Minh nói vậy, người bán tượng tắc khẩu bèn vác tượng về nhà.

Câu chuyện này cho thấy rằng trong cuộc sống nhiều người bị hoa mắt bởi những thứ xa hoa, phù phiến nên thường xuyên bị lừa bởi những lời nói dối vô căn cứ mà tin vào đó và chịu mất tiền, chỉ có một số ít tỉnh táo, biết xét suy mọi việc, nhìn nhận thấu đáo mới không bị lừa mà thôi.

8. “Đá này chắc chắn có ngọc”

Có một người thợ đá một hôm đang làm việc thì phát hiện thấy có viên ngọc ở bên trong, thế là vui mừng quá đem đi bán thu về bao nhiều tiền. Về đến nhà, hứng chí chỉ thằng tay vào chỗ đá mà nói:

- Đá này chắc chắn có ngọc!

Thế là vác búa đập hết đá ra để tìm ngọc, nên thành ra lại mất tiền oan mà chẳng thấy ngọc đâu.
Thế nên ta mới có câu là: “Ngu dốt cộng với nhiệt tình thì thành ra phá hoại” là bởi lẽ đó.

Người làm đá chỉ chuyên đi đẽo đá thôi, làm gì có con mắt để phân biệt loại đá nào có ngọc loại đá nào không có!

Việc anh ta tìm thấy ngọc trong đá, âu cũng chỉ là sự ngẫu nhiên, ấy vậy mà tin tưởng vào khả năng của mình quá thể nên lại đem hết đá trong nhà ra để tìm ngọc.

Thành ra thất bại. Bởi vậy khi đứng trước những điều bất ngờ xảy đến trong cuộc sống, hãy tự mình suy nghĩ xem có thể làm tốt công việc này đến đâu, bằng lý trí chứ không nên xem xét bằng cảm tính bình thường.

9. “Như vua Kiệt, vua Trụ thì chết mất rồi!”

Vua Cảnh Công bên Trung Quốc xưa hay uống rượu, có quan đại thần đứng ra khuyên can, đòi vua bỏ rượu không thì sẽ tự vẫn. Vua vời quan thân cận là Án Tử vào hỏi, nghe xong Án Tử trả lời:

- Hay lắm, may mà gặp hoàng thượng chứ như vua Kiệt, vua Trụ thì chết mất rồi!

Cảnh Công nghe xong tỉnh ngộ, từ đó bỏ rượu.

Từ đây ta thấy rằng, việc Án Tử đem những tên vua hôn quân với kết cục bi thảm ra để so sánh với hành động hiện tại của vua Cảnh Công để khuyên vua tỉnh ngộ là cách nhìn nhận vô cùng sáng suốt. Trong cuộc sống chúng ta cũng cần phải thường xuyên học hỏi, trau dồi và so sánh giữa bản thân với những người thành công, thất bại.

Có như vậy mới mau mau tiến bộ, ngày một tốt lên mà tránh được những cái xấu xa, hèn kém.

10. “Mang ra ngoài! Chém”

Có ông hoạn quan nọ khi được lòng vua thì vua cưng lắm, lấy xe của vua đi, cho vua ăn quả đào cắn dở vua đều bảo là có lòng trung hiếu. Nhưng lúc vua ghét viên hoạn quan ấy rồi thì chỉ một lỗi nhỏ cũng bị vua sai cận thần mang ra ngoài chém.

Thế là người ta biết một câu rằng “Thân với vua như leo lên lưng hổ” có thể chết bất cứ lúc nào.

Còn tôi thì cho rằng, khi ta yêu hay ghét ai thì cách chúng ta nhìn nhận về người đó cũng khác.

Không chỉ trong lịch sử mà cho tới tận ngày nay, điều này vẫn đúng là bởi vậy.

Trên đây là 10 câu nói hay của người xưa mà theo tôi nó giúp ích rất lớn cho việc chúng ta nhìn nhận những vấn đề trong cuộc sống, rất hy vọng rằng bài viết này sẽ giúp ích được thật nhiều cho các bạn trong việc đối nhân, xử thế trong cuộc đời để gặt hái được nhiều thành công hơn.

Thư pháp Thanh Phong | Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến

Nguyên tắc cho người bán tranh thư pháp
Một cuộc phỏng vấn gần đây của tôi với những độc giả của mình đã cho tôi thấy một vấn đề mà nhiều người bán tranh thư pháp đang mắc phải, đó chính là những vấn đề liên quan tới việc "Làm thế nào để bán hàng thành công cho khách".

Trong bài viết này, tôi sẽ gợi ý cho các độc giả đang cộng tác cùng blog hoặc đang có ý định chuẩn bị liên hệ tham gia chương trình công tác với thư pháp Thanh Phong hoặc với bất cứ một nhãn hiệu thư pháp nào có thể hiểu được một cách tường tận nhất những nguyên tắc thành công của một người bán tranh thư pháp.

Chủ đề này là chủ đề khá thú vị đối với nhiều bạn nên thư pháp Thanh Phong sẽ cố gắng viết thật chi tiết và kỹ lưỡng cho các bạn cùng tham gia nắm được nhé.

1. Lắng nghe nhiều hơn

Một khi khách hàng tìm đến với bạn hãy cố gắng để hỏi họ thật nhiều câu hỏi và lắng nghe họ trả lời thật nhiều, việc làm này nhằm giúp cho chúng ta hiểu thêm về những người khách của mình, bên cạnh đó tạo thêm được những thiện cảm ban đầu cho họ.

Điều quan trọng nhất chính là người mua hàng ít khi hoặc thậm chí rất ghét nghe bạn nói về bản thân mình, nếu bạn học thuộc lòng lời rao bán thì lại càng là một sai lầm lớn.

Hãy kết thân với khách hàng của mình, và coi họ như những người thân trong gia đình của bạn vậy.

2. Hãy giải đáp giúp họ chứ đừng cố gắng bán

Nhiều người cảm thấy rất khó chịu khi phải tiếp xúc với những người bán hàng, bởi vậy vấn đề lớn nhất là chúng ta phải làm sao để cho người mua luôn cảm nhận được sự tự nhiên, nhiệt thành, thông qua việc giải quyết những vấn đề trong cuộc sống mà khách hàng đang gặp phải.

Những năm trước đây, tôi có cầm các tác phẩm của mình đi rao ở các cửa hàng, các quan cà phê, nhưng vấn đề lúc đó là mọi người dường như không mặn mà với những sản phẩm thư pháp tuyệt vời của tôi cho lắm.

Về sau tôi mới biết rằng, khách hàng thường không để ý đến việc thương hiệu bạn lớn như thế nào, sản phẩm bạn đẹp đến đâu cho tới khi họ thấy được tầm quan trọng và lợi ích mà tác phẩm thư pháp ấy mang lại.

Thế nên từ sau tôi quyết định tới gặp các chủ cửa hàng, quán cà phê để nói về "cách làm cho cửa hàng của họ thêm đặc biệt và có thêm nhiều dấu ấn hơn trong tâm trí người tới đây" và bằng các sản phẩm thư pháp của tôi, tỷ lệ người mua đã gia tăng đáng kể.

3. Cố gắng thành lập một nhóm bán hàng chuyên nghiệp

Chỉ riêng cá nhân bạn sẽ khó có thể thành công trong lĩnh vực buôn bán. Tại sao lại thế ư? Trong thời đại công nghiệp hóa hiện đại hóa như ngày nay, không chỉ bạn là người bán tranh duy nhất mà còn có hàng trăm, hàng nghìn người cũng giống như bạn.

Mấu chốt của thành công là chúng ta phải cùng hợp tác với những người có khả năng trong những lĩnh vực khác nhau như truyền thông, quảng cáo, bán hàng, tài chính, viết thư pháp chuyên nghiệp, để vừa bớt được các công việc mà có thể dễ dàng chiễm lĩnh được thị trường.

Việc tìm người để cùng bạn bán hàng thì cũng có rất nhiều nguồn để bạn lựa chọn, chủ yếu là từ mối liên hệ quen biết, các mối sơ giao, trên mạng xã hội, hoặc đăng các bài quảng bá trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Khi tạo lập các nhóm để cùng bán hàng, mình khuyên các bạn nên lựa chọn ra những người đáng tin và giữ chữ tín. Hãy cùng bàn bạc với nhau để đưa ra một bản hợp đồng cụ thể phân chia trách nhiệm và quyền lợi của mỗi người trong nhóm.

4. Lựa chọn các sản phẩm thực sự tuyệt vời

Việc cung cấp các sản phẩm từ bạn đến tay khách hàng cũng cần phải được lựa chọn một cách cẩn thận. Chúng ta nên tìm kiếm và lựa chọn những nhà cung cấp tranh thư pháp uy tin, chuyên nghiệp với nhiều kinh nghiệm để đảm bảo yếu tố liên quan đến thẩm mỹ, độ bền, đẹp của tranh.

Tạm chấp nhận giá hơi cao, lãi hơi ít để rồi kinh doanh về lâu dài còn hơn là sử dụng các sản phẩm kém chất lượng từ những người bán tranh không đáng tin, để rồi sau đó làm mất đi sự tin tưởng nơi khách hàng thì mình chắc chắn bạn sẽ chẳng thể thành công được

5.  Đầu tư cho truyền thông, quảng cáo

Nếu bạn định mở một cửa hàng bán tranh thư pháp, bạn cần tính toán chi phí hợp lý để giành cho truyền thông.

Nhiều người cho rằng khi mới bắt đầu bán tranh thư pháp, việc truyền thông chỉ cần gói gọn trong một vài trang facebook, zalo, tuy nhiên nếu như bạn thực sự nghiêm túc với chuyện này, thì nên đầu tư riêng một website bán hàng, một fanpage được tích hợp các phần mềm chạy quảng cáo nhưu facebook ads, google adword,...

Việc truyền thông tốt sẽ giúp bạn có thêm nhiều khách hàng tiềm năng và cơ hội bán được nhiều sản phẩm.

Một vài quan điểm trên đây hy vọng sẽ gợi ý cho quý độc giả những nguyên tắc quan trọng nhất trong việc xây dựng kênh bán tranh thư pháp hiệu quả cho riêng mình. Nếu thấy bài viết hay, quý độc giả vui lòng chia sẻ hoặc để lại bình luận trong phần nhận xét phía dưới.

Thư pháp Thanh Phong | Dịch vụ viết thư pháp

DỊCH VỤ ÔNG ĐỒ

VIẾT THƯ PHÁP CHUYÊN NGHIỆP

LUYỆN TẬP HÀNG NGÀY