Sunday, May 24, 2015

Quyết tâm, bền bỉ và nỗ lực đến cùng

Một câu chuyện bình thương về sự quyết tâm, bền bỉ

- Sẵn sàng chưa? – Gai hỏi tôi một cách đầy hảo hứng.
Không đợi tôi phải nói ra sau khi đã gật đầu, hắn bắt đầu kể vào câu chuyện của mình.
Tâm sự, quết tâm, bền bỉ và nỗ lực đến cùng
Gai hỏi tôi - Sẵn sàng chưa?
Ngày đó Gai còn chưa bị xúc vào chậu, hắn ở trên một cái ruộng, nơi mà nhìn ra xa xa cũng có vài người anh em của hắn. Ở dưới chân Gai lúc này có một tổ kiến nhỏ, cái tổ kiến mới được hình thành cách đây không lâu, Cụ kiến vàng đến sớm nhất cũng từng kể với hắn rằng cụ cũng có một gia đình, nhưng chẳng ai hiểu cho cụ, và cụ bỏ đi, mang trong mình một cái thai.
Dạo ấy, cụ kiến vàng dắt theo bốn con kiến nhỏ khác, đó là con của nó, gia đình kiến nhỏ dạo ấy phải rất vất vả để có thể gây dựng nên một đế chế kiến hùng mạnh như ngày nay. Cụ kiến vàng bồi hồi nhớ lại, cụ đào cái hang mới mất vài ngày, rất sâu, rất sau. Ở đó, các thế hệ kiến đầu tiên ra đời. Do quen biết với nhau từ trước, ngày nào cụ kiến vàng cũng trò chuyện với Gai qua bộ rễ cắm sâu vào lòng đất của nó. Có một câu chuyện mà Gai bắt tôi phải ghi lại như thế này.Gai còn nhớ lần đầu tiên có một chú kiến đến nói chuyện với Gai, chú kiến bị gẫy mất một chân do ngày bé chú ham chơi không để ý nên bị ngã. Chú kiến nhỏ đến dưới chân Gai, chú nói:
- Con chào cụ Gai! Cụ Gai ơi! Mẹ con bảo con đến đây để hỏi ý kiến cụ, con thấy mệt mỏi lắm cụ ạ, suốt ngày con đi kiếm ăn cùng mọi người, nhưng con thấy tự ti lắm, các anh con lớn hơn con rât nhiều, khỏe hơn và có thể vác được nhiều hơn, còn con thì còn bé quá, con không khỏe, con cũng không có đủ chân, cũng không vác được như các anh. Con không biết phải làm gì để được như thế? Các anh trêu con là thằng cụt. Con xấu hổ lắm cụ ạ! Mặc dù con biết rằng phải tập luyện chăm chỉ, thường xuyên, mặc dù con biết rằng mình phải cố gắng nỗ lực hơn nữa, nhưng con vẫn không làm được cụ ạ! , Con phải làm gì đây? Sao cụ không trả lời con?
Cũng như những lần nói chuyện với cụ kiến vàng, Gai bảo rằng nó im lặng, nó không nói câu nào. Và con kiến út bỏ đi. Ngày hôm sau con kiến út lại ra hỏi Gai về điều tương tự, và nó cũng không trả lời, cứ thế, cứ thể cho đến một ngày con kiến út nói rằng:
- Nếu cụ không giúp con thì được thôi, chính con sẽ tự mình chứng tỏ cho mọi người thấy, rằng con không yếu đuối, rằng con mạnh mẽ. Con đã từng mơ thấy một ngày con có thể vac trên lưng gánh nặng như của các anh, và có thể còn nặng hơn các anh. Con tin tưởng vào điều ấy, và trong khung cảnh ấy, các anh sẽ phải công nhận con là người giỏi nhất.
Quyết tâm, bền bỉ và nỗ lực đến cùng
Chính con sẽ tự mình chứng tỏ
Và hàng ngày, hàng ngày, Gai thấy chú kiến út mang về tổ mỗi lúc một nhiều thức ăn, những miếng thức ăn mỗi ngày một lớn, miếng thức ăn chú vác về có những lúc còn lớn hơn cả những người anh em cùng chang lứa, chú kiến út ngày xưa bây giờ đã khỏe hơn, to hơn và được mọi người yêu mến, chào đón và ủng hộ nhiệt tình, họ coi chú là một tấm gương trong cuộc sống. Cuối cùng chú đến và nói với Gai rằng:
- Cảm ơn cụ Gai! Con biết rằng cụ không nói gì là có lý do của nó, con biết rằng cụ cũng không thể giúp gì con được, con biết rằng chính bản thân con khi đứng trước một vấn đề nào đó, cũng đều phải có một cái nhìn tích cực, con không còn mặc cảm chiếc chân bị gãy nữa, thay vào đó, con để ý tới việc làm sao để có thể tập luyện, để khỏe hơn và quan trọng nhất, con biết rằng giữa suy nghĩ và hành động có một khoảng cách rất lớn, mà nếu có nó thì bất kể là việc gì, dù không thành công cũng sẽ thành nhân. Khoảng cách ấy có tên là “QUYẾT TÂM, BỀN BỈ VÀ NỖ LỰC ĐẾN CÙNG”

Nguồn: Thư pháp Thanh Phong | Dịch vụ ông đồ

No comments:

Post a Comment

DỊCH VỤ ÔNG ĐỒ

VIẾT THƯ PHÁP CHUYÊN NGHIỆP

LUYỆN TẬP HÀNG NGÀY