Sunday, May 17, 2015

Truyện ngắn: Robocon (p1)

Truyện ngắn: Robocon (p1)
Tại học viện Chính trị Công An nhân dân.
Trong lớp học, hôm nay có một vài sự thay đổi khác lạ hơn so với những ngày khác… Thầy giáo mới.

- Chào các em, thầy xin tự giới thiệu, thầy là Nguyễn Văn Sơn! Từ giờ thầy sẽ phụ trách môn nghiên cứu khoa học của các em. Sau này, nếu có cần thầy làm đơn đề xuất cấp kinh phí để nghiên cứu khoa học, các em cứ đến tìm thầy!

Quả thật cách giới thiệu của ông thầy giáo này rất bá đạo. Hai năm sau, chúng tôi có một bài nghiên cứu khoa học cần hỗ trợ kinh phí thật, số tiền quá lớn, chúng tôi lại không có để làm điều ấy. Tôi cầm bài nghiên cứu khoa học của nhóm mình lên khoa của thầy. Đứng trước hành lang lúc này là anh Thiện, ngày trước anh ấy vào nghĩa vụ cùng với tôi, ở trong cùng một tiểu đổi, rồi hai đứa thi vào cùng một ngành, cùng một trương. Có vẻ như anh ấy cũng muốn xin kinh phí nghiên cứu khoa học, vì tôi thấy anh ấy có cầm theo một tập giấy A4 đã đóng thành quyển mạ chữ vàng.

- Anh ạ! –Tôi chào anh.
- Ừ, xin tiền nghiên cứu khoa học hả em?
- Vâng.
- Anh cũng lên xin này! Cho anh xem thử đề tài của bọn em nào!
Nói xong tôi đưa cho anh mẫu đề tài nghiên cứu mà chúng tôi khổ công, nhọc nhằn lắm mới hoàn thành được.
- Em làm thế này, không được kinh phí đâu!
- What?
- Ừm!
Vừa nói dứt lời, thầy Sơn đi tới :
- Ô mấy đứa, tìm thầy à? – Chúng tôi gật đầu thầy nói tiếp -  Đi ! Vào trong này uống nước!
Truyện ngắn: Robocon (p1)Hai đứa vào ngồi nói chuyện với thầy một lúc, và giường như là đã có một cuộc cãi vã rất lớn, rất khốc liệt giữa tôi và anh Thiện để phân xem đề tài nghiên cứu của ai hay hơn, vì hiện tại, quỹ của nhà trường cũng còn vừa đủ để chi cho một bài nghiên cứu khoa học. Chúng tôi cãi nhau đến độ, tôi quên mất rằng tôi là em và anh Thiện là anh, tôi có nói hơi quá với anh thật, thú nhận là tôi có hơi bốc đồng và nóng tính. Nhưng trước quyền lợi của mọi người đã đổ mồ hôi, công sức ra, chẳng có lẽ nào mà tôi lại khoanh tay đứng nhìn người khác hẫng mất thành quả bây lâu nay được.

Trong lúc ngồi suy nghĩ, tôi cùng với anh Thiện, thầy Sơn cắt lời chúng tôi rồi hướng về phía màn hình ti vi. Chúng tôi và cả vị thầy giáo bất hảo đều chẳng cần nói mà cũng hiểu, với nội dung nổi lên lúc đó là cuộc thi robocon đánh cầu lông. Hai chúng tôi nhìn thầy với gương mặt méo xệch còn riêng thầy thì chỉ cười gượng, một nụ cười nhen nhóm rồi tắt lụi ngay sau đó.

Mang cái ý tưởng về điều kiện xin kinh phí cho đề tài nghiên cứu khoa học ấy về với nhóm của mình, tôi bắt đầu mở đề.

- Cái gì, đi thi chế tạo robot á? – Dường như là ngay sau khi tôi nói đến điều kiện của thầy giáo, Nhung đứng bật dậy.
- Đếch thể nào? – Thằng Linh gầm lên
- Thi cái gì không thi, bắt dân chính trị đi thi chế tạo robot mà lại phải đạt giải nhất, thế cái bọn công nghệ, tin học trên khắp cái đất nước này chết hết rồi hay sao mà nó để cho anh em mình đạt giải nhất?
Tôi phân trần:
- Thầy bảo chỉ cần tụi bay kiếm được một vé vào Cần Thơ thôi, tức là vào đến bán kết thì thầy sẽ trích toàn bộ nguồn kinh phí nhà trường ra để cấp cho đề tài nghiên cứu khoa học của mấy đứa mình. Tụi mình là sinh viên khóa đầu tiên, nếu được như thế, tên tuổi của chúng ta sẽ được lưu trong sổ vàng của học viện.
- Nghe nói bên B3 cũng tham gia à?
- Ừm, anh Thiện cũng tham gia!
- Nói gì chứ mình ghét anh ấy! – Nhung lên tiếng – Chỉ cần có anh Thiện ở đâu, mình sẽ đấu lại với anh ấy đến cùng!
- Ờ hay! – Tôi reo lên.
- Thế bây giờ muốn làm rô bốt thì phải làm thế nào?
- Đương nhiên là phải có tiền rồi!
- Tiền ở đéo đâu ra mà đua với tụi nó – Linh lại gầm lên!
Ở một góc chợ vài ngày sau đó:
- Ai bánh mì trứng thịt xiên đê! Xúc đích đây- Linh tồ ngoác miệng ra bán xúc xích.
- Vài ngày rồi mới lãi được hơn 400 anh ạ, kiếm tiền khó quá. – Nhung than thở.
Từ giờ đến lúc bắt đầu cuộc thi còn hơn năm tháng mười ngày một chút.
Có lẽ chúng tôi phải mất đến bốn tháng để kiếm cho đủ số tiền lắp ghép chỗ robot đó. Trong lúc ấy, tôi với mấy đứa cũng bàn nhau xem có thể tìm được ai thuộc các trường Công nghệ ấy giúp đỡ một tay về cái khoản chế tạo robot này, ba ngày sau, tôi thuê được một tay chế tạo ở trường Đại học công nghiệp.
- Các cậu không biết gì về công nghệ thì đừng nói đến vào bán kết, thắng nổi một trận thôi cũng là quá đáng nể rồi. – Tay kỹ sư nói như thế.
- Thế thì anh xem thử xem có cần những cái gì, rồi xem hộ bọn em xem mất bao nhiêu để lắp được một con rô bốt như thế?
- Trước mắt cứ đưa anh 5 triệu, anh thử ra chợ xem có đồ gì mua được cho mấy đứa không.
Vài ngày sau, chúng tôi được biết thằng cha đó đã cầm số tiền của chúng tôi tiêu hết vào trò cá độ bóng đá. Vậy là đi tong mất năm triệu bạc, lúc đó cũng tin người quá, đưa tiền cho nó mà không lấy gì làm chứng cả, vậy là không lấy lại được tiền, thời gian thì cũng sắp hết, chúng tôi phải nghĩ một cách khác.
- Hắn lừa chúng ta ak?
- Phải rồi ! Ăn cây nào, rào cây ấy mà !
- Bây giờ phải làm thế nào ? Em không làm nữa đâu ! – Nhung nũng nịu.
- Bà thôi đi, đang cái lúc này lại đánh bài chuồn à ?- Linh tồ lại gầm lên.
- Nhìn kia kìa ! – Vừa nói, Nhung vừa chỉ tay về phía xa, nơi đội của anh Thiện đang lắp mấy con robot của họ.
Nhìn như có vẻ đã được phần khung rồi thì phải, có rất nhiều vợt được lắp vào con rô bốt, như vậy cũng phải, nó tăng diện tích tiếp xúc và khả năng đánh trúng cầu nếu quả cầu được phát sang.
- Em đấu với anh Thiện chứ em không đấu với anh Khoa đâu !
Nói thêm một xíu là ông Khoa Ruồi ấy nhà giàu nhất cái học viện này, ổng thích mua gì, bán gì cũng được xất.
- Em muốn làm gì thì làm ! – Lần này tôi gầm lên .
Nhung bỏ đi khóc , để lại tôi với Linh và đống sắt vụn đang nằm đó…
- Giờ tính sao anh !
- Chẳng sao cả, chúng ta vẫn tiếp tục !
- Tiếp tục như thế nào ?
Tôi chịu không trả lời được câu hỏi đó, chỉ biết là cơ hội để tham gia cái chương trình chết tiệt ấy đang giảm dần qua từng ngày, rồi chuyện tình cảm của tôi với Nhung nữa, ôi trời ạ , thật điên đầu lên mất thôi…
Từ cái hôm chúng tôi biết tin ấy, đêm nào cũng nghiên cứu mấy cái linh kiện điện tử đến một hai giờ sáng, Linh tồ có vẻ kiệt sức, còn Nhung thì… Tôi nghĩ mình cần phải làm một điều gì đó, tính tôi không thích ngồi lì một chỗ, trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một làm. Sáng hôm sau, tôi gọi Linh ra nói chuyện.
- Anh bảo sao cơ ? Đến hội trợ công nghệ á ?
- Ừm, như thế chúng ta mới tìm được người tài để nhờ giúp đỡ.
- Anh nói thế nào chứ mấy tay đó còn lâu mới giúp chúng ta, vả lại đỉnh cao về thể loại này là mấy tay người Nhật, mà Nhật thì làm ếch gì biết tiếng Việt, anh tính đi học tiếng Nhật à ?
- Đừng có nói nhiều.
Hai thằng tôi lóc cóc thuê xe máy phi ra hội trợ triển lãm công nghệ.
Hội trợ nhộn nhịp kẻ đi qua, người đi lại, chúng tôi như hoa cả mắt với những món đồ công nghệ, điện tử hiện đại, những máy chơi game thế hệ mới, công nghệ 4D, rồi mấy thứ nghịch ngợm linh tinh khiến Linh tồ sướng rơn, bảo lúc nào có tiền sẽ rinh hết mấy cái thứ đó về, còn tôi thì chỉ chú ý đến một người đứng ở đó không xa.
- Như quý vị thấy ở đây là mộ hình ro bot làm việc nhà, rất linh hoạt và cơ động…
Đúng như suy nghĩ  ban đầu, một tay người Nhật, một con robot tự động hẳn hỏi và một cái máy phiên dịch lắp ở tai của ổng.
- Làm gì bây giờ ? – Linh thắc mắc !
- Thì đến mời ông ấy chế tạo cho chúng ta một con rô bốt đánh cầu lông !
- Chả đời nào lão làm thế ! Trừ phi anh có nhiều tiền, thật nhiều tiền mới có thể mời được hắn làm cho anh trong một thời gian ngắn như vậy.
- Vậy chúng ta sẽ ép hắn.
- Bằng cách nào ?
Lúc đó, ông người Nhật đang ngồi nghỉ đằng sau gian trưng bày, chúng tôi tiến lại.

Truyện ngắn: Robocon (p1)
- Chúng tôi là người của Bộ Công An, ông phải đi cùng chúng tôi.
- Làm gì ? – Chiếc máy phiên dịch của ông ta phát ra như thế !
- Cứ đi rồi sẽ biết – Linh vừa nói, vừa kéo ông người Nhật ra xa khỏi khu trưng bày.
- Ông là người đã chế tạo ra con rô bốt kia phải không ?
- Đúng vậy, thì sao ? – Người đàn ông Nhật lắp bắp.
- Tốt, chúng tôi nghi ngờ ông ăn cắp bản quyền sáng chế, chúng tôi sẽ bắt ông !
- Không thể nào ! Tôi chế tạo ra nó mà ! Nếu không tin các ông hãy gặp đội của tôi .
Linh nhanh chóng cản lại.
- Chúng tôi không cần biết, ông phải đi cùng chúng tôi !
- Các anh cũng đi hội trợ triển lãm à ?
Chúng tôi ngoái nhìn ra đằng sau, là Vân, người trong đội của anh Thiện và tất nhiên đứng sau đó là anh Thiện và Khoa Ruồi.
- Vâng, chúng em cũng đi !
- Ừm, thế xem tiếp đi nhé!
Ông người Nhật nhìn quanh một lúc rồi giằng tay mạnh ra, ông lảm bẩm
- Mấy thằng ranh!
Linh Tồ nhìn tôi, vẻ bất lực.
Tôi thì không chịu như vậy, tiến lại phía ông người Nhật, tôi trình bày với ông ta những gì chúng tôi phải làm.
Truyện ngắn: Robocon (p1)
- Đi ra chỗ khác, tôi còn phải làm việc.- Ông Nhật bực mình.
- Xin ông đấy, hãy nghe tôi nói một chút đi mà!
- Tôi không có thơi gian! – Ông kỹ sư người Nhật gạt phăng tay tôi ra.
Linh tồ lúc ấy nhảy chồm chồm lên trên bục trưng bày sản phẩm, nó hất một phát con rô bốt đổ kềnh ra sàn.
Cả mấy người đứng quanh đó trong đó có cả tôi đứng há hốc mồm không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Linh Tồ túm lấy cổ áo ông kỹ sư người Nhật và gầm lên:
- Lão già nghe đây, nói cho lão biết nếu chúng tôi không thắng được cái giải chế tạo rô bốt thì công sức nghiên cứu khoa học bấy lâu nay của mấy đứa cũng đổ sông đổ bể hết, ông không có thời gian! Thế ông nghĩ bọn này còn thời gian mà đứng ở đây đôi co với ông à?
- Nghiên cứu khoa học à? – Ông kỹ sư người Nhật bỗng nhỏ tiếng đi.
- Phải rồi ! – Linh buông như đẩy ông Nhật ra rồi quay người bỏ đi.
Tôi cũng buồn, bọn tôi ngồi ở một góc hội chợ, mọi việc có lẽ đã kết thúc, từ trong trứng nước.

 Chúng tôi đã nói lý do chúng tôi cần ông ấy. Nhưng có lẽ , ông ta đã không còn tin chúng tôi nữa. 
Nguồn: Thư pháp Thanh Phong | Dịch vụ ông đồ

No comments:

Post a Comment

DỊCH VỤ ÔNG ĐỒ

VIẾT THƯ PHÁP CHUYÊN NGHIỆP

LUYỆN TẬP HÀNG NGÀY