Thư pháp Thanh Phong | Ông đồ viết thư pháp
Xin chào các bạn, ở các phần trước mình đã hướng dẫn các bạn cách tạo một Blog trên website Blogger.com của Google. Hôm nay mình sẽ tiếp tục hướng dẫn các bạn các sử dụng trang blog mới tạo của mình. 
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Tab "Trang" trong Blog

Chủ đề ngày hôm nay là cách sử dụng các “Trang” trong Blogspot.
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Thẻ "Trang" trong Blogger
Nhìn vào hình các bạn có thể thấy tab “Trang” nằm ở vị trí thứ 3 từ trên xuống trong thực đơn “Blog của tôi” phía bên trái màn hình.
Khi chọn vào biểu tượng này, bạn có thể tạo trang mới, xuất bản và hoàn nguyên bản thảo. Nhưng trước hết, các bạn cần phải biết rằng các trang này được tạo ra để làm gì.
Các bạn có thể tạo ra các trang mới trong Blog của mình. Các trang này là những trang độc lập so với trang chủ của Blog, thường các bạn có thể dùng nó để làm một trang giới thiệu, liên hệ, hỏi đáp…
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Ví dụ về trang giới thiệu của Sladar Gai Blog

Nhìn vào hình, các bạn có thể thấy trang mới được tạo và xuất bản của Blog Sladar.com.
Khi bạn tạo thêm trang mới cho Blog, bạn có thể đưa nó vào Blog của mình và tùy biến nó trở thành thanh menu ở các khung ngang hoặc dọc của Blog. Ta sẽ cùng làm.
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Ví dụ về thanh Menu của Sladar Gai Blog
Bước 01, chọn Tab "Bố cục" sau đó chọn mục "Thêm tiện ích" phía dưới Blog của bạn
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Chọn "Thêm tiện ích" dưới mục Tiêu đề để tạo thanh menu cho Blog
Bước 02, các bạn  sẽ nhìn thấy một cửa sổ hiện lên, các bạn nhấn tìm mục “Trang” và nhấn vào dấu “+” để thêm tiện ích này
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Thêm tiện ích "Trang" vào Blog
Trang định cấu hình sẽ hiện ra, ở đây bạn tích vào Trang mà bạn vừa tạo. Mình lấy ví dụ là một trang "giới thiệu". 
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Bạn chọn Trang vừa tạo và nhấn Lưu
Xong bạn nhấn "Lưu".
Và thành quả:
Phát triển Blog: Làm việc với tab Trang
Thành quả là một menu được thành lập bằng Tab "Trang" trong Blogger
Chương II. Mày đếch làm được đâu
- Dạo này sao rồi anh bạn.
- Ờ vẫn khỏe!
Tôi trả lời con giun như thế, và nó cũng chỉ trườn qua. Khốn nạn thật. Đến cái thằng không có chân mà cũng có thể di chuyện được, nhìn nó kia, ôm ấp con bạn gái nó, hai đứa nó trườn lên nhau rồi đâm đầu xuống đất, thật tức chết đi được!
Nhìn thử xem mình có gì, một cái thân tròn mập ú đầy gai nhọn, một bộ rễ nhằng nhịp chẳng ra đâu vào đâu. Ước gì mình có thể đi lại được, khi ấy mình sẽ chạy thật nhanh, ra cái chỗ phẳng mà cứng như lời thằng chuột nói và kiếm cho mình một cô “bồ”…

Truyện ngắn: Nguồn gốc của niềm tin (p2)
Một tấm hình của thằng chuột
- Hey Gai! Mày đang làm gì thể?
Lại là thằng chuột ấy. Tôi thì có thể làm gì ngoài đứng đó và nhìn, tôi lặng im, chẳng việc gì phải trả lời cái thể loại ấy.
- Ờ sao thế!
Hắn đi đi lại lại, quanh tôi và xem xét một hồi lâu. Tôi không thích cái cách hắn nhìn tôi. Để xem nào, thằng cha này có bốn chân, chạy lại nhanh nữa, may cho nó điều ấy, nếu không thì tôi sẽ chốt cái gai vào mặt thằng này ngay khi có thể.
- Thấy thằng giun bảo dạo này chú có vẻ hứng thú với khoản đi lại, nhở.
- Thế thì mắc mớ gì đến mày ? – Tôi đánh trống lảng – Dạo này cô em gặp ở ngoài khu đất phẳng không thấy đi cùng nữa nhỉ ?
- Ờ ! Em bị tại nạn hôm qua, xe tải cán, giờ em ý bẹp lép như cái mong chân tao ngoài ấy rồi.
- Khiếp ! – Tôi bắt đầu thấy lo ngại về cái vùng đất phẳng phiu màu xám mà thằng chuột đó nói rồi đấy.
- Thế cái xe tải nó là cái gì ? – Tôi hỏi nó tiếp.
- Ờ ! xe tải là cái thứ rất là to có bốn chân tròn,cũng to , ờm nó to bởi vì….
Xoẹt một cái từ trong đám đá gần đó, một con rắn lao ra căn một phát ngập cả hàm răng vào người thằng chuột. Nó rên ư ư, rồi đờ người ra, mắt trợn trừng không nói câu nào nữa. Con rắn từ từ nuốt con chuột vào bụng, miệng nó há to, xương quai hàm mở rộng hơn cả cái mặt. Lúc thằng chuột bị nuốt vào, con rắn tranh thủ hỏi tôi.
Truyện ngắn: Nguồn gốc của niềm tin (p2)
Một tấm hình của thằng rắn
- Xì .. xì… nghe nói mày có hứng thú với việc đi lại hả ? Mày có muốn đi không ?
- Không ! Không…. Muốn !
- Thế là có hay không ?
- Không !
- Ừm thế tao đi đây !
Con rắn trườn đi, mặc dù nó đâu có chân đâu, thế mà nó vẫn di chuyển được, chết tiệt thật, nhìn cái người nó kìa.
- Ê chờ đã – Tôi cất lời. Đếch hiểu sao lúc ấy mình lại máu thế, nhưng mà cái cảnh tưởng được đi đây đi đó chẳng thích hơn là chết già ở đây hay sao.
- Sao ? mày đổi ý rồi à ?
Con rắn trườn ngược trở lại. Thôi mặc kệ !
- Ừm, tôi muốn đi, chỉ cho tôi cách để tôi có thể đi đi !
- Muốn đi thì dễ thôi, chỉ có điều..
- Điều gì ?
- Mày phải nhấc cái chân của mày ra khỏi mặt đất này.
Tôi ngạc nhiên với cái điều kiện mà hắn đặt ra cho mình. Làm sao tôi có thể nhấc được chân minh ra khỏi mặt đất được ? Bộ chân của tôi dài và nhằng nhịt lắm, sẽ mất rất nhiều thời gian để có thể rút toàn bộ chỗ đó ra khỏi mặt đất.
- Tôi không thể ! – Tôi phủ định yêu cầu của con rắn chết tiệt ấy.
- Mày không thể hay mày không muốn, tao có một yêu cầu khác, dễ hơn cho mày đây. Hãy rụng ra vài cái gai, và tao sẽ lôi mày ra khỏi đây !
- Rụng ra vài cái gai sao, làm sao mà tôi có thể làm được điều ấy ? Tôi không thể tự mình rụng gai ra được ?
- Tại sao lại không ? Mà thôi, tao cảm thấy tốn nước bọt vì mày, cứ suy nghĩ cho kỹ đi, lúc nào cần thì gọi, tao ở ngay hốc đá bên kia thôi.

Con rắn trườn đi, để lại tôi với cái đề nghị của hắn.
Thư pháp Thanh Phong
Xin chào các bạn, ở các phần trước mình đã hướng dẫn các bạn cách tạo một Blog trên website Blogger.com của Google. Tuy nhiên, ở một số bản Blog, các Blog mới tạo của các bạn có thể sẽ có nhiều thông số bị sai, như ngày giờ, hoặc ngôn ngữ….
Các thao tác cài đặt ban đầu cho Blog
Tab "Cài đặt" có thể nhận biết bằng hình chiếc Cờ lê
Bài viết này chúng ta sẽ cùng xem cách giải quyết vấn đề này nhé.
Ban đầu bạn hãy chọn Tab “Cài đặt” hình chiếc cờ lê dưới cùng menu “Blog của tôi” nếu như là tiếng anh, nó sẽ hiện ra là “My Blog”. Ở đây, chúng ta sẽ cùng bàn tới việc định dạng cho website dễ sử dụng và thân thiện hơn bằng các biện pháp sau:

1. Thay đổi ngôn ngữ và múi giờ

Các thao tác cài đặt ban đầu cho Blog
Tìm đến mục thứ 3 từ dưới lên hoặc thứ 4 từ trên xuống trong Tab "Cài đặt"
Trong Tab “Cài đặt” hãy nhấn vào thứ ba từ dưới lên, nếu là tiếng anh hãy nhìn ở đâu có từ “languages”
Hãy chỉnh các mục cho đúng với tiêu chí chúng ta đặt ra ban đâu, Tiếng việt và múi giờ của chúng ta
Các thao tác cài đặt ban đầu cho Blog
Chỉnh thời gian Blog về giờ Hà Nội GMT+7

2. Các thao tác cơ bản.

Tại sao mình lại đưa phần này làm phần thứ hai, Đơn giản thôi, tiêu chí đặt ra là phải làm cho môi trường làm việc thân thiện đã rồi mới phát triển sau, đúng không. Vậy giờ hãy cùng phát triển tiếp cho Blog của bạn được công cụ tìm kiếm tìm một cách dễ dàng hơn nhé.
Ở bài này, mình chỉ xin đề cập đến một vấn đề nhỏ, đó là làm quen với mục “Cơ bản” trong thẻ tab”Cài đặt” thôi.
Các thao tác cài đặt ban đầu cho Blog
Nội dung bên trong mục "Cơ bản" Tab Cài đặt

Nhìn vào hình , số 01 sẽ là nơi để ta chỉnh sửa tiêu đề Blog, mô tả Blog và Bảo mật Blog
Các thao tác cài đặt ban đầu cho Blog
Viết Mô tả cho Blog

Vòng số 2 là nơi để ta có thể chỉnh sửa địa chỉ Blog. Thay vì một cái tên dài như Sladarlamblog.blogspot.com bạn có thể thay nó thành sladar dot com
Điều này sẽ giúp ích bạn nhiều khi thu hút lượng độc giả đến với website của mình, nhưng bạn chỉ có thể làm được việc này khi bạn có 1 tên miền đã mua trước đó (ở ví dụ của mình là tên miền sladar.com)
Các thao tác cài đặt ban đầu cho Blog
Một tên miền ngắn hơn sẽ giúp khách ghé thăm Blog nhớ dễ hơn.

Vòng số 3 là nơi để bạn thêm quyền tác giả cho Blog của mình, nếu muốn thêm ai làm quản trị viên, hoặc người đăng bài, bạn hãy nhấn vào mục "+Thêm tác giả" để thêm tên người bạn muốn mời, google sẽ gửi một email đến mail của người bạn muốn thêm. Nếu người đó chấp nhận, người đó sẽ là tác giả của trang blog của bạn.
Các thao tác cài đặt ban đầu cho Blog
Thêm tác giả vào Blog
Bạn sẽ đỡ "bất" hơn khi có thêm người để cùng cộng tác viết bài cho Blog.

Thư pháp Thanh Phong | Ông đồ viết thư pháp

Chương I. Một cuộc đời nhạt nhẽo.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo nàn, đất đai khô cứng, nếu bạn đến đây, bạn sẽ thấy chủ yếu ở đây chỉ có cát, nắng và gió.
Truyện ngắn: Nguồn gốc của niềm tin
Nơi tôi sống như thế này đây
Ở cái nơi tôi lớn lên ấy, mọi loài dường như cũng mộc mạc, chất phác như cái vung đất nơi đây. Họ sống với nhau bằng tình yêu và sự thương cảm. Nếu không muốn đề cập đến chuyện thằng rắn hay đi săn chuột thì nhìn chung mọi thứ đều tốt cả.

Vấn đề to đùng ở cái mảnh đất này có thể chiếm hầu hết thời gian của mọi loài là… Nước. Hai năm trở lại đây, vấn đề ấy trở nên trầm trọng vì thời tiết ngày càng thay đổi khắc nghiệt hơn.Chuột ăn giun để lấy nước, rắn ăn chuột để lấy nước, thậm chí chúng nó còn đổi cho nhau, giun lừa chuột để rắn thịt, chuột lừa rắn để giun ăn, rắn lừa giun để chuột thịt rồi rắn thịt chuột, vân vân và vân vân... Mọi giá trị của cuộc sống dường như cũng vì vài giọt nước mà đảo lộn hết cả.
Truyện ngắn: Nguồn gốc của niềm tin
Ơn tổ!
Ơn tổ, có lẽ tổ tiên tôi biết chuyện này sẽ xảy ra nên đã tiến hóa bản thân mọc ra những cái gai rất sắc nhọn, vì thế mà mấy thằng chuột với rắn chẳng làm gì nổi tôi. Bản thân tôi cũng buồn lắm, tôi cũng cần nước, nhưng cái cách mà tôi kiếm được thứ ấy, có thể nói là giống thằng sâu về phương pháp, nhưng không giống hắn về tính chất. Tôi cắm bộ chân của mình vào đất, sâu thật sâu và ở đó, tôi tìm thấy những dòng nước ngầm mát lạnh. Có lẽ vì thế mà da dẻ của tôi cũng xanh hơn những đứa khác.
Trải qua nhiều đời chuột, từ thời ông cụ tổ của nó, tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu chuyện xảy ra, những câu chuyện ấy xảy và kéo dài đến nỗi bản thân tôi cũng quên mất mình sinh ra từ bao giờ. Ở đây tôi là thằng già nhất.
Tối hôm ấy còn nhớ thằng chuột có đến chỗ tôi và nói chuyện, nó kể rằng nó đã qua bên thảm đất màu xám cứng và phẳng, nó mới có người yêu. Sống lâu như vậy tôi cũng muốn có một đứa người yêu, nhìn chúng nó yêu nhau mà mình cũng thấy chạnh lòng quá.
Rồi dần dần cái máu yêu đương của tôi nó cứ lên cao lên cao mãi, một phần cung là do ngoài cảnh tác động, cũng chẳng biết từ bao giờ chúng nó trêu mình là “Gai gay” vì mình không có người yêu.
Nghĩ thì cũng đúng thật. Ở đây, ngoài tôi ra thì chẳng còn một cái cây nào khác. Chẳng có lấy một cái, một chấm xanh nhỏ cũng không thấy…
Thư pháp Thanh Phong | Ông đồ viết thư pháp
Thường xuyên học từ những sai lầm và cố gắng nắm bắt nó, không nên oán trách cuộc sống này, người ta có câu, tiên trách kỉ hậu trách nhân, bạn cần phải nhận thấy mình đã là sai ở điều gì, và sửa cho đúng, sau đó mới hy vọng người khác cũng làm như thế. Đôi lúc tôi cũng nghĩ lại về những sai lầm của mình, và những lúc như thế tôi chỉ biết ngồi và ôm bụng cười một mình.
Kinh nghiệm sống trong tập thể
Tôi đã mắc phải rất nhiều sai lầm !
Tôi đã mắc phải rất nhiều sai lầm trên bước đường đời của mình, hiện tại, tôi được giao nhiệm vụ lãnh đạo một nhóm 40 con người. Mới chỉ có một năm thôi, tôi cũng đã học được rất nhiều điều từ họ. Và sau đây là một vài lời khuyên của tôi giành cho bạn.

1. Hãy đồng tình nhiều hơn.

Bạn biết không, nếu đặt mình vào cương vị của người khác, bạn sẽ nhận thấy, họ cũng sẽ có những lí do riêng để làm điều gì đó. Cả tôi cũng vậy. Nói chung là việc gì cũng có nguyên nhân của nó cả. Chính vì vậy, bạn nên hiểu cho người khác nhiều hơn là mắng mỏ hay phản bác họ về những sai lầm mà họ mắc phải. Hãy đồng tình với họ.
Kinh nghiệm sống trong tập thể
Like mạnh hơn

2. Chất lượng hơn số lượng

Những tháng đầu vào năm học, tôi đã ảo tưởng vào một viễn cảnh tuyệt vời và thông qua nhóm người ấy, những ý tưởng của tôi biết thành biết bao nhiêu câu lạc bộ và nhóm học tập, cuối cùng thì chẳng có cái nào hoạt động tốt cả.
Bạn chỉ cần chọn lựa những trọng tâm và chú ý đến nó, quan tâm đến nó nhiều hơn để đạt chất lượng tốt hơn. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

3. Hãy chia sẻ với mọi người.

Kinh nghiệm sống trong tập thể
Chia sẻ với mọi người :D
Đôi khi trong cuộc sống, bạn gặp phải nhiều áp lực,những lúc như thế, nên có một người bạn để bạn có thể dốc bầu tâm sự, có như vậy, bạn mới nhìn nhận vấn đề một cách tốt hơn. Tôi cũng đã từng gặp nhiều áp lực, vì không nói cho ai nên cũng chả ai biết, cuối cùng thì những hành động bột phát lại gây ra rất nhiều những sai lầm.

4. Đừng để người khác biết bạn mệt mỏi đến nhường nào

Phải nói rằng, nó không có ích gì đâu, tự bạn phải tìm được sức mạnh nơi bản thân mình, không ai có thể đem lại điều ấy, cùng lắm là có người có thể kích thích được động lực và niềm tin trong bạn, nhưng đừng quá trông chờ vào người khác, hãy chia sẻ với người khác như điều 3, nhưng đừng cho họ biết mình đang rất mệt mỏi. Một lần nữa, nó chẳng giúp gì cho bạn cả.

5. “Không phải quan tâm đến những việc thằng khác nghĩ!”

Tôi đã từng nghe ngóng quá nhiều luồng thông tin, chính điều ấy đã làm tôi trở nên không kiên định, và chính điều ấy cũng dẫn đến tình trạng bấn loạn thông tin.
Bạn không cần phải nghe theo bố con thằng nào cả, hãy cứ làm theo suy nghĩ của mình, quyết đoán, nhanh nhạy, trừ những việc quá to tát, liên quan đến vận mệnh của nhóm người thì mới cần hỏi ý kiến, còn không thì bạn cần biết rằng, có sai thì mới có đúng, có thất bại thì mới có thành công và cái gì cũng có tính hai măt của nó cả.

6. Đặt câu hỏi nhiều hơn.

Sladar Gai - Sống trong tập thể
Suy nghĩ về những câu hỏi nhiều hơn
Kể cả bạn là một người chỉ huy, hay một người lính dưới quyền, chẳng ai ghét bỏ những người thích đặt câu hỏi cả. Nếu là người lãnh đạo, thay vì ra lệnh trực tiếp những việc không đáng, thì bạn hãy khơi gợi và đặt câu hỏi cho người khác. “Cậu thấy việc này thế nào?” “Nếu cho cậu làm thì cậu có làm được không?”. Nếu là người cấp dưới hãy hỏi cấp trên mình “tôi phải làm gì?” hoặc “em làm thế đã được chưa?”
Đặt câu hỏi thường xuyên không làm giảm giá trị của bạn trong mắt mọi người, chúng ta không cần phải dấu dốt, vì khi chúng ta biết rồi, chúng ta sẽ không phải đặt câu hỏi đó nữa. Hãy mạnh dạn, học hỏi những điều lí thú trong cuộc sống này.

7. Tìm kiếm cho mình những khoảng không gian bình yên

Sladar Gai - Sống trong tập thể
Một không gian riêng tư trong môi trường tập thể
Đây giống như một trạm nghỉ để bạn có thể thư gian sau những lúc căng thẳng. Một quán cà phê, một nơi yên tĩnh, chỉ một mình bạn với những suy nghĩ, với những giấc mơ của riêng mình sẽ giúp bạn nhanh chóng quên đi sự buồn phiền.
Tôi thường ra sau trường, bật nhạc và nghêu ngao theo nó, chỉ một mình tôi, và nó đã giúp tôi rất nhiều… Một mình đôi khi cũng tốt.
Còn rất nhiều những điều khác mà tôi đã học được, nhưng chắc phải đợi trong một thời gian tới đây, chúng ta sẽ cùng nói về điều ấy.
Hy vọng rằng bài viết trên đây sẽ ít nhiều giúp bạn sống tốt hơn trong môi trường tập thể.

Cảm ơn bạn đã quan tâm, xin chào và hẹn gặp lại.
Thư pháp Thanh Phong | Ông đồ viết thư pháp

Sladar Gai - Tìm hiểu về sức sống diệu kỳ
Sladar Gai Tìm hiểu về sức sống diệu kỳ

Thể lệ cuộc thi “Tìm hiểu về sức sống diệu kỳ”. 
Cuộc thi được tổ chức hàng tháng trong năm nhằm chọn ra các câu chuyện, các tác phẩm văn thơ, hình ảnh, video clip, tâm sự, hồi kỳ, … có nội dung về niềm tin, sự mạnh mẽ, sự bền bỉ, lòng kiên nhẫn, tính quật cường, khát vọng vươn lên chinh phục những khó khăn, thử thách trong cuộc sống...
Phương thức bình chọn cho bài thi sẽ dựa trên phiếu bầu của người xem được hiển thị trên trang chủ của Blog.
Thể lệ cụ thể được đăng tải tại đây. 
Các bạn hãy chuẩn bị bài đăng để có cơ hội nhận được những phần thưởng hấp dẫn từ Sladar Gai nhé!
Các câu hỏi liên quan về cuộc thi các bạn có thể gửi qua địa chỉ Email:

Bạn hiểu thế nào là tôn trọng? Đối với tôi, tôn trọng là một loại hình của ý thức, nó là hệ quả của thái độ yêu, ghét dẫn đến các hành động, sũy nghĩ của đối tượng này lên đối tượng khác một cách tích cực hay tiêu cực.
Tôn trọng giành cho ai ?
Dù gì đi chăng nữa, hãy tôn trọng người khác trước
Tôi đã từng được tôn trọng, và dĩ nhiễn cũng đã có lần không được tôn trọng. Những suy nghĩ, hành động khi người khác tôn trọng mình đem đến cho mình sự thoải mái, làm cho mình có cảm giác có một vị trí nào đó trong tâm trí, tình cảm của đối tượng tôn trọng mình. Đó là cảm giác của niềm vui, của sự thỏa mãn. 

Ngược lại thì việc bạn không được tôn trọng, bạn sẽ có cảm giác như mình bị đối xử một cách thiên lệch so với người khác đối với người không tôn trọng mình. Bạn cảm thấy những hành động, lời nói của người ấy không mang một chút thiện cảm nào cả. Và từ đó, có thể sẽ gây ra sự đau khổ, ghét bỏ, thù hằn…

Đã có lần tôi nghĩ rằng, những người không tôn trọng người khác thì không đáng nhận sự tôn trọng ngược lại. Cũng giống như việc những kẻ nghèo đói thì không có quyền dạy người khác làm giàu. Nhưng cuối cùng, tôi nhận ra rằng, dẫu điều ấy có đúng đi chăng nữa, trong cuộc sống mỗi chúng ta vẫn nên tôn trọng người khác, ở đây là đừng bao giờ coi thường họ, đừng bao giờ tỏ thái độ, hành vi, hoặc những thứ làm người khác khó chịu. Lúc nào cũng phải cố gắng như thế thì mới có thể hy vọng nhận được lại sự tôn trọng từ người khác. Vì đôi khi, trong cuộc sống này, những người nghèo chưa chắc là những người không am hiểu về đồng tiền, có thể có nhiều  lí do và nguyên nhân khác nhau. Hay những người không tôn trọng người khác chưa chắc đã là những người không hiểu tôn trọng là gì. Có thể ẩn sau đó là những lí do mà chúng ta không biết được. Cuộc sống là một cuộc chạy đua không có hồi kết, có thể hôm nay chúng ta hơn người khác, nhưng ngày mai chúng ta lại thua họ. Vì vậy, khi đã sống rồi, bạn có quyền chọn lựa việc mình sống ra sao và như thế nào! Nhưng mình tin chắc rằng, sẽ chẳng có ai muốn sống khi cứ phải xem xét xem người này có tôn trọng mình hay không, người kia có tôn trọng mình hay không để rồi gieo vào đó những thù hằn và căm ghét. Bỏ qua tất cả, gieo vào cuộc sống này những hy vọng và tình yêu và một tương lai tốt hơn sẽ đến, chúng ta hãy vứt bỏ đi những hoài nghi, những điều nhỏ nhặt và tầm thường, hãy để cho sự tin tưởng được đơm hoa kết trái, để cho tình yêu được sinh sôi và nở rộ. 
Nếu như bạn không được người khác tôn trọng, hãy học cách tôn trọng người khác trước.
Nguồn: Thư pháp Thanh Phong | Dịch vụ ông đồ
Môi trường nào cũng vậy, đôi khi bạn không thể nào tránh khỏi việc bắt gặp những cảnh ức chế, tai ương hay những lúc phải đổi diện với những khó khăn, thử thách. Trong những hoàn cảnh nhất định, những môi trường nhất định, những sự vật, sự việc diễn ra hết sức khác nhau. Tuy vậy, cho dù có thế nào đi chăng nữa, hãy luôn ghi nhớ trong mình câu thần chú: “ Bình tĩnh, tự tin và không cay cú”
Bình tĩnh, tự tin, không cay cú
Bình tĩnh, tự tin và không nên cay cú
Sự thật có thể nói là chiều nay ức chế vãi *beep*. Xin lỗi mọi người, hơi bậy một tý nhưng mà chơi trận bóng chuyền, mấy thằng trong đội không hiểu ý nhau, thua lãng xẹt vô cùng. Nhìn đội chúng nó hú hét trêu ngươi mà tức lộn cả máu. Bạn có thấy hình ảnh ấy quen không? Chắc hẳn mỗi chúng ta đều đã từng trải qua những lúc nóng máu, điên tiết lên khi gặp phải sự cố, thất bại,  chuyện này hay chuyện khác. Bản thân tôi cũng vậy, đôi lúc cũng điên tiết lên mà không thể kiềm chế nổi bản thân. Những lúc như thế, và sau khi hành động nóng nảy, tôi đều nhận ra được rất nhiều bài học từ những điều mà tôi đã làm. Bạn có thể nóng nảy cũng được, bực tức cũng được, bạn cứ đập, cứ phá đi, nhưng thử hỏi một điều, liệu làm như thế có giúp bạn giải quyết được vấn đề hay không. Trừ cái trường hợp bạn phải hạ gục thằng khác để lọt vào vòng trong giải đấm bốc hay những việc đại loại thế thì mình nghĩ việc bạn đập phá và tiên tiết lên đôi lúc chẳng giúp bạn được nhiều. Ngay cả trong trường hợp mình vừa kể.
Vậy khi nào bạn nên nóng máu, và cáu bẳn.
Bạn chỉ nên tỏ ra bực dọc, điên tiết, mất bình tĩnh, mất tự tin, và cay cú với những đối tượng thực sự cần đến điều ấy.
Thứ nhất, đối với những thằng ngu học.
Thứ hai, đối với những thằng cũng mất bình tĩnh, và mất tự tin. Đôi khi bạn làm như thế, điên hơn nó, mất bình tĩnh hơn nó, bạn sẽ cảm thấy nó chẳng là cái thá gì đối với bạn (Đôi khi nó sẽ dẫn đến cảnh tượng đấm nhau, nhưng không sao đâu, sống thì đôi lúc cũng phải máu một chút).
Bình tĩnh, tự tin, không cay cú
Bạn chỉ nên cáu bẳn nếu nó thực sự có ý nghĩa với bạn
Nhìn chung lại thì việc gì thì việc, bạn cũng nên đặt ra ba câu hỏi.
Thứ nhất, bạn làm điều đó thì nó sẽ giúp được gì cho bạn, hay nó có ý nghĩa gì đối với bạn? Đôi khi, điều ấy sẽ giúp bạn có thêm động lực để làm việc một cách mạnh mẽ, dứt khoát và quyết đoán đến bất ngờ trước con mắt sững sỡ của đám bạn.
Thứ hai, bạn có đủ sức để làm điều ấy hay không? (Nếu như bạn nổi khùng lên với một thằng đô con cũng đang mất bình tĩnh, phần trăm nhiều là bạn sẽ bị ăn đòn.)
Thứ ba, bạn có thực sự muốn điều ấy xảy ra hay không?
Ba điều này có quan hệ mật thiết với nhau. Đôi khi bạn vẫn có thể “thét vào mặt thằng đô con” nếu như bạn thực sự muốn (mình đâu có cấm) và nếu như thực sự việc đó là có ý nghĩa đối với bạn (ví như lúc bạn muốn bảo vể người yêu của mình…).

Cuộc sống sẽ trở nên thú vị nếu như chúng ta suy nghĩ trước khi hành động, và rút ra các được các bài học sau những việc mà chúng ta đã làm. Đừng nên làm mà không nghĩ, như thế chỉ giống với lũ trẻ con giành nhau một món đồ chơi mà thôi. Những lúc như thế, hãy tiến lại gần và nói với chúng “Này mấy đứa! Bình tĩnh, tự tin, không cay cú nhé”… Và giật đồ chơi của chúng nó! 
Nguồn: Thư pháp Thanh Phong | Dịch vụ ông đồ
Khi bạn nhấn chuột vào bài này, bạn có đặt ra câu hỏi cho mình? Liệu hạnh phúc là gì không? Mình đoán chắc các bạn không biết nhưng trong thâm tâm các bạn đều hiểu hạnh phúc là gì! Có thể có người diễn tả được, có người không thể diễn tả nó ra thành lời. Nhưng khi bạn quyết định xem bài này, tức là bạn cũng đã hiểu rằng hạnh phúc là một thứ gì đó rất vui, là những thứ làm cho cuộc đời bạn sung sướng, ở đó bạn được hưởng cái này hay cái khác. Chính vì lẽ đó, các bạn chọn xem bài này! Mình nói thể liệu có đúng không?
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc đơn giản lắm!
Đối với bản thân mình, sau một thời gian xem xét và đánh giá. Mình nhận thấy rằng có rất nhiều định nghĩa về hạnh phúc... Hạnh phúc là một cảm giác xuất hiện khi chúng ta nhận thấy cuộc sống quanh ta tốt đẹp, vẻ đẹp ấy lấy từ sự thành công, sự chấp nhận vào các điều kiện sống.
Trước hết, phải giới thiệu, tôi là một đứa con gái, đúng, một đứa con gái thì mới ngồi viết lên những dòng này, còn nếu tôi là một đứa con trai thì chắc lúc này tôi sẽ có một dòng suy nghĩ khác, mạnh mẽ hơn, thực tế hơn, và có lẽ sẽ ít tâm sự hơn.
20 tuổi và 2 lần trượt Đại học
Viết tiếp cho ước mơ
Đã từ rất lâu rồi, cũng đến 3 năm rồi, tôi không còn viết, không còn bỏ ra thời gian để viết lên những suy nghĩ của mình.
Hồi còn đi học, dù không phải là một đứa học xuất sắc nhưng lực học của tôi cũng được xếp vào hàng khá cứng. Khi còn học tiểu học, tôi học một trường ở xã, cũng thi Học sinh giỏi, cũng đạt giải, dù chỉ là Khuyến khích thôi, nhưng nó cũng đủ để cho tôi một tấm vé vào một trường cấp 2 thuộc hàng top ở huyện. Lên cấp 2, dù lớp tôi học chỉ là lớp chọn thứ 2, nhưng lực học của tôi vẫn khá đều, được nhiều thầy cô quan tâm. Từ lớp 6 đến lớp 9 tôi đều nằm trong danh sách đội tuyển Văn, vì tôi thích học Văn – cái gen được truyền lại từ bố tôi. Cũng có thể, vì tôi là đứa nhạy cảm, thích viết, thích tâm sự. Tôi không thích học Toán hay những môn có quá nhiều số, vì tôi tư duy không được tốt, phản xạ không được nhanh bằng các bạn. Còn nhớ, năm lớp 8, lần đầu tiên tôi biết đến môn Hoá học. Buổi học Hoá đầu tiên, tôi đã bị cô giáo nhắc nhở vì trong khi các bạn mở sách ra hết rồi, còn mỗi tôi vẫn còn ngồi không tập trung. Kể từ đó, tôi có ác cảm với môn học này, chẳng biết có phải do tôi hay suy nghĩ, nhưng tôi cảm giác như tất cả các giáo viên dạy Hoá tôi học đều ghét tôi. Năm lớp 9, cũng may tôi thuộc nguồn đội tuyển Văn nên thầy chủ nhiệm quý tôi, điểm Hoá của tôi toàn bộ là do thầy xin, nếu không, chắc có lẽ bây giờ tôi chưa tốt nghiệp cấp 2.
Lên cấp 3, có lẽ đây là bước ngoặt làm thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi, một cô gái 15 tuổi, theo sự sắp đặt của bố mẹ... Trong hàng trăm hồ sơ thi vào trường cấp 3 ở huyện, tôi đỗ vào trường với số điểm xếp thứ 26, đáng lẽ, tôi sẽ “nghiễm nhiên” là học sinh thuộc lớp chọn “đầu đàn” của nhà trường, nhưng vì “cơ cấu”, nên tôi chỉ được xếp vào lớp chọn thứ 2. Và đó cũng chính là ngày tôi trở thành cô “nữ sinh cấp 3”. Trong những ngày đầu tiên này, có 2 sự kiện đầu tiên trong cuộc đời, khiến tôi thay đổi hoàn toàn, và phải chăng, kết quả của nó vẫn còn dư âm đến tận bây giờ...?
Tôi được cô giáo chủ nhiệm phân công là lớp trưởng – Lớp trưởng? Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đảm nhiệm chức vụ này. Tôi không thích làm cán bộ lớp, cũng không thích là người lãnh đạo người khác, tôi chỉ thích là người bình thường, đi học và đi về, vui vẻ với các bạn, vì tôi có thể hình dung ra trọng trách rất lớn lao của chức vụ “LỚP TRƯỞNG”. Cũng khoảng thời gian khi bỡ ngỡ vào trường cấp 3 ấy, vào một ngày “đẹp trời”, họp gia đình, và bố mẹ đưa ra một tuyên bố “chưa từng có tiền lệ trong lịch sử” – Tôi – Đứa con gái đầu lòng của bố mẹ - Không ai khác, chính tôi, khi bước vào cấp 3, tôi sẽ không được theo chuyên Văn nữa, tôi sẽ thi khối A, sẽ là học sinh khối A để thi đại học. Cùng hợp tình, hợp lí, vì tôi đã thi với số điểm kha khá để vào trường, để rồi được xếp vào lớp chọn, mà lớp đó, thì sẽ chỉ có học sinh khối A mà thôi. Lý do của bố mẹ tôi đưa ra là “Khối A dễ xin việc, nhiều trường Đại học, và...học Văn thì sau này chẳng làm được cái gì hết”. Hồi đó, một đứa con gái 15 tuổi, tôi chẳng biết gì và chỉ biết nghe theo lời bố mẹ, tuyệt nhiên, không một lời phản đối.
2 lần trượt Đại học
Cứ như vậy, tôi trải qua 2 năm với tư cách một học sinh khối A
Cứ như vậy, tôi trải qua 2 năm đầu cấp 3 với tư cách là một học sinh khối A, không Văn, không còn mộng mơ hay lãng mạn như hồi trước. Nhưng ít ra, chức vụ lớp trưởng mà tôi nhận được, tôi là khá tốt – đó là thứ duy nhất kéo lại. Tôi bắt đầu gồng mình lên để theo kịp các bạn. Tôi dốt Hoá, nhưng tôi bắt đầu phải học Hoá, với tôi, Lý rất khó như tôi vẫn phải học và học, Toán – tôi được đánh giá là chậm thì chậm thật nhưng được cái cẩn thận bù vào. 2 năm đầu cũng chính là 2 năm đã lấy đi của tôi tất cả những niềm yêu, sự hứng thú với môn Văn ngày nào. Tôi thấy Văn thật dài dòng, chẳng còn những đêm đèn sáng ngồi phân tích tác phẩm, viết văn nghị luận. Tuy nhiên, môn Văn trên lớp tôi không đầu tư nhiều thời gian nhưng với “bản năng” của 4 năm đội tuyển, điểm số của tôi lúc nào cũng thuộc top của lớp. Cuộc sống trôi qua như vậy, cho đến hè lớp 11, cái mùa hè quan trọng nhất của mỗi học sinh bắt đầu năm quan trọng để thi Đại học...
Trong lớp ôn thi Đại học khối A, tôi luôn là đứa học chậm và kém. Bố mẹ tôi biết tôi rất yếu môn Hoá, nên bố mẹ đã xin cho tôi học riêng cùng với một thầy dạy Hoá giỏi nhất huyện. Cứ đến buổi tối, khi ăn cơm xong, bố sẽ phóng xe máy đưa tôi đến nhà thầy cách đó hàng chục cây để gửi gắm tôi. Thầy quan tâm tôi lắm, ban đầu kèm riêng, sau đó cho tôi học chung với các bạn vì sợ tôi áp lực. Nhưng với tôi, đưa các phương trình hoá học, phản ứng hoá học vào đầu là điều không thể. Đối với tôi, cân bằng phương trình hoá học đã là đều tuyệt vời nhất rồi. Tôi cố gắng, gồng mình, hết sức, vì tương lai của tôi, vì bố mẹ, cho đến một ngày...
Một ngày tôi biết về trường Nhật ngữ Đông Du, tuyển mộ học sinh trong toàn quốc về thành phố Hồ Chí Minh học tiếng Nhật và sau đó sẽ tiến cử đi Nhật. Qua một người đồng nghiệp của bố, con trai bác ấy đã đi theo con đường đó. Đối với tôi khi ấy, trường đó quả thực là một môi trường tuyệt vời, một môi trường áp lực học tập như trong quân đội – quả đúng như ý tôi, tôi đã sống trong doanh trại Quân đội với bố mẹ suốt 13 năm đầu đời – và sau đó tôi sẽ được đi Nhật Bản, đến với một vùng đất mới. Tôi quyết định...
Tôi quyết định, tôi sẽ không theo khối A nữa, tôi sẽ theo khối D, để thi vào Nhật ngữ Đông Du, để đi Nhật. Tôi không khó để thuyết phục bố mẹ tôi về chuyện này, vì bố mẹ tôi lúc đó cũng đã ân hận vì đã lái tôi theo một con thuyền sai hướng gió. Nhưng điều đó quả thực cũng rất khó với tôi, vì khi ấy đã là đầu lớp 12 rồi, và tôi không-biết-một-tí-gì-về-Tiếng-Anh-hết. Tôi mất gốc Tiếng Anh từ khi tôi “tưởng” rằng mình sẽ gắn bó với khối A. Nhưng tôi vẫn quyết tâm chuyển khối mặc cho sự phản đối của cô giáo chủ nhiệm. Lớp trường lớp khối A – học khối D? Có vẻ nực cười quá không? Cả lớp một mình tôi theo một khối.
Tôi vẫn học thêm Toán, được cô khen và hay cho lên bảng làm bài tập mẫu vì trình bày của tôi khá tốt. Tôi đi học thêm Anh, nhưng có vẻ... tôi mất gốc thật rồi. Ngoài trường Nhật ngữ Đông Du, tôi phải thi thêm một trường Đại học để lấy điểm thi nộp về đó rồi xét tuyển đi Nhật. Ban đầu, sự lựa chọn của tôi là Học viện Khoa học quân sự, vì cả bố mẹ tôi đều là bộ đội, tôi đã sống một khoảng thời gian dài trong Doanh trại quân đội – đó là tuổi thơ đẹp đẽ nhất cuộc đời tôi – tuổi thơ chỉ có tiếng cười... Nhưng rồi quyết định đó sớm trở thành dang dở khi số điểm vào trường đó quá cao, ít nhất tôi phải được 8 điểm mỗi môn mới có cơ hội, mà Tiếng Anh của tôi thì...không thể đạt ở mức đó... Câu nói làm thay đổi cuộc đời của bố...
“Con có thích làm công an không?” – Khi ấy, câu hỏi của bố làm tôi khá ngạc nhiên. Tôi thiết nghĩ, bộ đội với công an thì có khác gì nhau? Tôi luôn thích được sống trong môi trường quân ngũ, kỉ luật. Và tôi gật đầu. Kể từ đó, tôi có 2 ước mơ cháy bỏng, hoặc là được đi Nhật, hoặc là trở thành công an. Nhưng kì thực, ban đầu tôi thích đi Nhật hơn, cũng có thể là do bản tính thích tự do của một đứa con gái mới lớn. Nhưng tôi phải cố gắng thi Đại Học điểm cao thì mới được xét đi Nhật. Từ đó, tôi cố gắng rất nhiều... và rồi... tôi yêu Học viện An ninh nhân dân từ bao giờ, tôi cũng không biết. Tôi yêu màu xanh ấy, tôi yêu mọi ngóc ngách, mọi góc nhìn của Học viện. Tôi tưởng tượng một ngày tôi mặc trên mình bộ quân phục, ba lô con cóc về nhà trong sự chào đón của bố mẹ, niềm tự hào của bố mẹ.
Ngày đi thi Đại học về, tôi nói với bố rằng: “Con sẽ được 20 điểm. Tính thêm điểm cộng là 21,5”. Tôi thi khoa Xây dựng Đảnh và Chính quyền nhà nước, khoa đó năm trước lấy 19,5. Nhưng tôi biết, mình sẽ không bao giờ đỗ được vì năm đó khoa lấy có 7 nữ mà đã có một số bạn được tuyển thẳng, đẩy tỉ lệ chọi lên rất cao. Dù sao, tôi cũng tự hào vì tôi đã hoàn thành kì thi Đại học, trong khi, một người quen đã khẳng định với tôi rằng, tôi sẽ không thể đỗ Đại học vì tôi sẽ chỉ được khoảng 15 điểm. Gạt nỗi buồn ra một bên...tôi tiếp tục đi phỏng vấn trường Nhật ngữ Đông Du.
Tôi đã đỗ. Tôi đã đỗ kì phỏng vấn của ngôi trường mà sẽ cho tôi một cuộc sống hoàn toàn khác ở Nhật Bản. Tôi quên đi nỗi buồn màu xanh, nơi có bộ quân phục và những buổi tập điều lệnh. Tôi làm hộ chiếu, mẹ thương tôi, không muốn tôi đi, đưa tôi ra chợ, sắm quần áo, vật dụng cá nhân. Lần này, đưa tôi ra chợ, mẹ sẵn sàng trả một món đồ có giá trị khá đắt vì nghĩ thương tôi phải xa nhà...vừa đi sắm đồ...mẹ vừa khóc. Ông ngoại điện về, nói với tôi rằng, tôi còn quyết định đi thì ông sẽ không nhìn mặt tôi nữa, ông sợ tôi khổ, sợ tôi vất vả nới xứ người – tôi là đứa cháu gái ông thương nhất....
Cách 3 ngày tôi ra sân bay để bay vào Sài Gòn, tôi có điểm chính thức từ Học viện An ninh báo về. Đúng như dự đoán, tôi được 20 điểm (chưa cộng). Bố nói, tôi có khả năng đỗ trung cấp an ninh. Chẳng hiểu sao, khi ấy, cái mong muốn được khoác trên mình bộ quân phục lại ùa về trong tôi, rất dào dạt và mãnh liệt. Họp gia đình, quyết định đưa ra, tôi sẽ không vào Sài Gòn, không đi Nhật và chờ điểm trung cấp. Mẹ thở phào, bố lo lắng hơn trước, còn tôi...tôi đã tự mình từ bỏ 1 ước mơ trong cuộc đời dù nó đã trở thành hiện thực.
Tôi học một trường sau khi xét Nguyện vọng 2 trong thời gian chờ điểm trung cấp. Trong tôi lúc này chỉ có An ninh, chỉ có màu xanh. Còn nhớ khoảng thời gian đó tôi khóc rất nhiều. Vì tôi trượt Đại học, vì tôi xấu hổ với bạn bè. Cũng chính khi ấy, tôi mới biết tôi đã yêu An ninh đến nhường nào. Nhớ lại, khi ấy thật là tồi tệ, cả mùa hè, tôi chỉ ở nhà khóc, và buồn. Tôi học nguyện vọng 2 ở một trường thuộc top, trường mà ai cũng nói sau này ra khỏi lo việc vì nó có...’’tiếng’’. Tôi học về kinh tế, tôi ghét kinh tế, à, không phải ghét, mà là tôi CỰC KÌ ghét kinh tế. Tôi ghét sự bon chen, nịnh bợ, những con số khô khan...Trung cấp báo điểm về, tôi cũng chẳng đỗ trung cấp nữa, vì năm đó điểm chuẩn tăng đột biến. Tôi quyết tâm, năm sau sẽ thi lại...
2 lần trượt Đại học
Chúng tôi đều vào lớp Toán.
Trong khoảng thời gian đó, tôi có nhận lời yêu của một người bạn cùng lớp cấp 3, tôi và cậu ấy có điểm chung, chúng tôi học cùng trường cấp 2, cậu ấy đội tuyển Sử, còn tôi đội tuyển Văn, nhưng rồi cấp 3 chúng tôi đều vào lớp Toán. Những ngày cuối cấp, cậu ấy ngồi ngay trên tôi, chúng tôi rất hay trêu nhau và có cảm tình với nhau tự bao giờ. Cậu ấy cũng thi Học viện An ninh, nhưng cậu ấy không “đấu tranh để chuyển khối” như tôi. Cậu ấy vẫn thi khối A, trong khi có giải học sinh giỏi môn Lịch sử, và kết quả là cậu ấy chỉ đạt 14 điểm – không đủ xét vào một trường Đại học “ngon ngon” nào hết. Cậu ấy ở nhà, ôn lại. Có lẽ chính những sự trùng lặp đó, tôi và cậu ấy đồng cảm với nhau, và trong khoảng thời gian khó khăn nhất của 2 chúng tôi, chúng tôi quyết định đến với nhau...
Tôi đi học, trở thành sinh viên năm nhất, khoa Kế Toán, của một trường “top”, và ôn thi lại Đại học. Cậu ở nhà, nghe tôi và cô chủ nhiệm tư vấn, cậu ôn thi khối C, một lần nữa nộp hồ sơ vào học viện An ninh theo truyền thống của gia đình – vào khoa Xây dựng Đảng và chính quyền nhà nước – khoa mà tôi đã thi trượt...
Lần 2 thi Đại học diễn ra, tôi đăng kí Học viện Cảnh sát và nguyện vọng xuống Trung cấp Vũ trang, vì nếu không được học trong an ninh, tôi muốn trở thành Cảnh sát cơ động. Cậu đăng kí Học viện An ninh, khoa Xây dựng Đảng. Chúng tôi dậy sớm cùng nhau, 4 giờ sáng tôi gọi cậu dậy học bài...
Kết quả mùa hè năm ấy, tôi tiếp tục trượt Đại học lần 2. Còn cậu, cậu đỗ Học viện An ninh với số điểm 20,5 khối C (chưa cộng), cậu đỗ khoa Xây dựng Đảng – để “phục thù” cho tôi. Thêm một mùa hè tiếp theo, tôi sống trong nước mắt. Khi có giấy báo điểm, bố dặn tôi ra công an huyện lấy. “Lấy giấy báo trượt ư?” – tôi tự hỏi, và tôi không đi, trốn ra hồ, ngồi khóc một mình. Tôi hay khóc, khóc rất nhiều, và khóc một mình. Tôi trách móc bản thân, xấu hổ với bạn bè. Tôi không thích học kinh tế, từ một cô lớp trưởng năng nổ, tôi trở thành một “thành phần bất hảo” trong lớp đại học, tôi trốn học ở nhà, không nói chuyện với bất cứ ai. Ai cũng cho rằng tôi khùng quá, nhưng quả thực, hoà nhập với môi trường này, tôi không thể, hoặc ít ra, là chưa phải lúc này. 2 mùa hè là 2 mùa nước mắt...
Tôi đã sắp kết thúc năm 2 Đại học, còn cậu cũng học buổi cuối cùng của sinh viên năm nhất tại Học viện Chính trị Công An nhân dân. Cậu được chuyển sang Học viện Chính trị Công An nhân dân. Tôi đã rất tự hào về cậu, tôi kết bạn với hầu hết các bạn trong trường cậu, theo dõi trang cá nhân của họ để tưởng tượng rằng chính tôi cũng đang được như vậy. 20/10 – ngày phụ nữ Việt Nam, các bạn trong Học viện Chính trị Công An nhân dân được Giám đốc Học viện gửi thiệp chúc mừng (tôi thấy được từ facebook của một bạn nữ trong học viện). Tôi đã khóc, tôi khóc vì bất lực, khóc vì ghen tị, tôi dày vò bản thân, vì sao họ làm được mà tôi không làm được? Tôi quyết định tôi sẽ thi đại học lần 3! Lần thứ 3. Bố mẹ ngăn cản, vì biết khả năng của tôi, vì không muốn tôi đau khổ một lần nữa, 2 lần đã là quá đủ rồi. 2 năm qua kể từ ngày thi Đại học, cuộc sống của tôi toàn nỗi buồn và nước mắt. Tôi quá yếu đuối, quá bất lực, quá kém cỏi? Hồ sơ thi lần 3 tôi đã hoàn tất, chỉ còn chờ ngày đi thi. Tôi run sợ thấy lạ....Tôi thực sự rất sợ...Nhưng tôi biết, qua khoảng thời gian này, mọi nỗi buồn sẽ chấm dứt, sẽ không còn buồn đau, không còn ghen tị, không còn day dứt về một giấc mơ, một giấc mơ màu xanh...
Viết thêm cho giấc mơ nếu còn dang dở một lần nữa:
2 lần trượt Đại học
Tuổi trẻ như một cơn mưa. Dù cảm lạnh... vẫn muốn ướt mưa 1 lần nữa
Lần vừa rồi, tôi đã lên Hà Nội (vì trường Đại Học của tôi đặt cơ sở ở một tỉnh thành khác), nơi đầu tiên tôi đến khi đặt chân lên Hà Nội là cổng chính Học viện An Ninh nhân dân. Tôi đi trên vỉa hè, bàn tay vuốt qua những bức tường ngăn cách giữa tôi và học viện. Cảm giác thấm lắm, tôi yêu ngôi trường này, từng viên gạch, từng hàng  cây. Tôi được một anh người quen dẫn vào trường, dù rất sợ bị phát hiện như tôi vẫn liều mình vào, lần đầu tiên tôi bước vào học viện – nơi mà tôi chỉ được nhìn qua những bức ảnh trên mạng xã hội. Tôi đi trong trường khoảng 15 là ra, cũng đủ đi hết một vòng trường. Vậy là quá đủ với tôi. Kế tiếp hôm đó, tôi sang thăm cậu ở Học viện Chính trị công an nhân dân. Xuống xe buýt, dù chẳng biết đường nhưng trường đầu tiên tôi tìm đến được là trường cậu mà không cần hỏi cậu chỉ đường. Đứng ngoài cổng trường, ban đầu, tôi sợ, tôi không dám nhìn vào trường, vì tôi biết, lớp B4-D1 đang tập điều lệnh ở gần cổng. Tôi biết đó là lớp B4 vì tôi dường như biết khá nhiều các bạn trong trường (các bạn ấy không hề biết tôi, tôi chỉ âm thầm kết bạn, theo dõi các hoạt động). Tôi ngồi khá lâu ở quán nước trước cổng trường chờ cậu và ngắm các bạn tập điều lệnh, mỗi khi các bạn quay ra, tôi tránh mặt vì tôi cứ nhìn chằm chằm vào các bạn. Rồi cậu được nghỉ, cậu dẫn tôi vào trường, cậu đưa tôi vào căng tin, trên đường vào, tôi cúi mặt xuống đất và đi, không dám nhìn mọi người, cùng may khi ấy tôi phải nghe điện thoại, chứ quả thực, tôi không dám nhìn mặt mọi người, tôi chỉ biết, tôi đi qua lớp B2-D1, đi qua anh này, bạn kia – người tôi kết bạn theo dõi trên facebook. Lần đầu tiên vào trường cậu, lần đầu tiên nhìn cậu trong bộ quân phục mùa hè – ước mơ của cậu đã thành hiện thực – giá mà khi ấy tôi có thể khóc, khóc một lần nữa...Thăm cậu chưa được bao lâu thì tôi phải về, tôi bắt xe về nhà, trên xe, quả thực, nước mắt đã chảy vào trong rồi...Mãi mãi một ước mơ – một màu xanh áo lính mà tôi luôn trân trọng...
Nguồn: Thư pháp Thanh Phong
- Sẵn sàng chưa? – Gai hỏi tôi một cách đầy hảo hứng.
Không đợi tôi phải nói ra sau khi đã gật đầu, hắn bắt đầu kể vào câu chuyện của mình.
Tâm sự, quết tâm, bền bỉ và nỗ lực đến cùng
Gai hỏi tôi - Sẵn sàng chưa?
Ngày đó Gai còn chưa bị xúc vào chậu, hắn ở trên một cái ruộng, nơi mà nhìn ra xa xa cũng có vài người anh em của hắn. Ở dưới chân Gai lúc này có một tổ kiến nhỏ, cái tổ kiến mới được hình thành cách đây không lâu, Cụ kiến vàng đến sớm nhất cũng từng kể với hắn rằng cụ cũng có một gia đình, nhưng chẳng ai hiểu cho cụ, và cụ bỏ đi, mang trong mình một cái thai.
Dạo ấy, cụ kiến vàng dắt theo bốn con kiến nhỏ khác, đó là con của nó, gia đình kiến nhỏ dạo ấy phải rất vất vả để có thể gây dựng nên một đế chế kiến hùng mạnh như ngày nay. Cụ kiến vàng bồi hồi nhớ lại, cụ đào cái hang mới mất vài ngày, rất sâu, rất sau. Ở đó, các thế hệ kiến đầu tiên ra đời. Do quen biết với nhau từ trước, ngày nào cụ kiến vàng cũng trò chuyện với Gai qua bộ rễ cắm sâu vào lòng đất của nó. Có một câu chuyện mà Gai bắt tôi phải ghi lại như thế này.Gai còn nhớ lần đầu tiên có một chú kiến đến nói chuyện với Gai, chú kiến bị gẫy mất một chân do ngày bé chú ham chơi không để ý nên bị ngã. Chú kiến nhỏ đến dưới chân Gai, chú nói:
- Con chào cụ Gai! Cụ Gai ơi! Mẹ con bảo con đến đây để hỏi ý kiến cụ, con thấy mệt mỏi lắm cụ ạ, suốt ngày con đi kiếm ăn cùng mọi người, nhưng con thấy tự ti lắm, các anh con lớn hơn con rât nhiều, khỏe hơn và có thể vác được nhiều hơn, còn con thì còn bé quá, con không khỏe, con cũng không có đủ chân, cũng không vác được như các anh. Con không biết phải làm gì để được như thế? Các anh trêu con là thằng cụt. Con xấu hổ lắm cụ ạ! Mặc dù con biết rằng phải tập luyện chăm chỉ, thường xuyên, mặc dù con biết rằng mình phải cố gắng nỗ lực hơn nữa, nhưng con vẫn không làm được cụ ạ! , Con phải làm gì đây? Sao cụ không trả lời con?
Cũng như những lần nói chuyện với cụ kiến vàng, Gai bảo rằng nó im lặng, nó không nói câu nào. Và con kiến út bỏ đi. Ngày hôm sau con kiến út lại ra hỏi Gai về điều tương tự, và nó cũng không trả lời, cứ thế, cứ thể cho đến một ngày con kiến út nói rằng:
- Nếu cụ không giúp con thì được thôi, chính con sẽ tự mình chứng tỏ cho mọi người thấy, rằng con không yếu đuối, rằng con mạnh mẽ. Con đã từng mơ thấy một ngày con có thể vac trên lưng gánh nặng như của các anh, và có thể còn nặng hơn các anh. Con tin tưởng vào điều ấy, và trong khung cảnh ấy, các anh sẽ phải công nhận con là người giỏi nhất.
Quyết tâm, bền bỉ và nỗ lực đến cùng
Chính con sẽ tự mình chứng tỏ
Và hàng ngày, hàng ngày, Gai thấy chú kiến út mang về tổ mỗi lúc một nhiều thức ăn, những miếng thức ăn mỗi ngày một lớn, miếng thức ăn chú vác về có những lúc còn lớn hơn cả những người anh em cùng chang lứa, chú kiến út ngày xưa bây giờ đã khỏe hơn, to hơn và được mọi người yêu mến, chào đón và ủng hộ nhiệt tình, họ coi chú là một tấm gương trong cuộc sống. Cuối cùng chú đến và nói với Gai rằng:
- Cảm ơn cụ Gai! Con biết rằng cụ không nói gì là có lý do của nó, con biết rằng cụ cũng không thể giúp gì con được, con biết rằng chính bản thân con khi đứng trước một vấn đề nào đó, cũng đều phải có một cái nhìn tích cực, con không còn mặc cảm chiếc chân bị gãy nữa, thay vào đó, con để ý tới việc làm sao để có thể tập luyện, để khỏe hơn và quan trọng nhất, con biết rằng giữa suy nghĩ và hành động có một khoảng cách rất lớn, mà nếu có nó thì bất kể là việc gì, dù không thành công cũng sẽ thành nhân. Khoảng cách ấy có tên là “QUYẾT TÂM, BỀN BỈ VÀ NỖ LỰC ĐẾN CÙNG”

Nguồn: Thư pháp Thanh Phong | Dịch vụ ông đồ
- Chúng ta đang đến với ngày thi đấu thứ sáu của giải thi đấu Cầu lông rô bốt, Robocon Batminton Robo Game… hú hú hú… - Ông dẫn chương trình hú lên một cách đầy nhiệt huyết.
Truyện ngắn - Robocon
Robocon 2015
- Và hôm nay, trận thi đấu hết sức đáng mong chờ giữa hai đội hoàn toàn mới của mùa giải, hai người anh em «cùng cha khác mẹ»  ( Tôi thề là sẽ nhảy lên túm cổ ông dẫn chương trình nếu ổng không phải là dẫn chương trình chương trình này) Cầu Vai Đỏ và Mưa Sao Băng, cả hai cùng đến từ Học … Viện.. Chính … Trị.. Công an nhân dânnnnnnnnnnnnn.
Tiếng la ó trên khán đài vỡ ra như không giữ nổi sự cuồng nhiệt, có cả vài người trong lớp tôi xin được ra ngoài đi cô vũ cho nhóm nữa. Không khí rất hồ hởi và có hơi chút bồn chồn.
Hai đội đang đưa những tay vợt của mình vào sân thi đấu, và Cầu Vai Đỏ, đang khoác trên mình chiếc áo đỏ, và Mưa Sao Băng đang bên phải màn ảnh nhỏ của quý vị và các bạn với trang phục màu xanh. Có vẻ đây là một trận đấu của định mệnh, liệu răng ai sẽ là đội lọt vào trận tứ kết ? Và tiếng còi đã nổi lên rồi …
Tôi có thể cảm giác được từng nhịp đập của trái tim mình như đang đánh từng hồi vào lồng ngực, các mạch máu căng ra, tôi nghĩ và tưởng tưởng về cái cảnh mà đội tôi giành được chiến thắng, tôi sẽ cầm cúp như thế nào, sẽ nói những điều gì trước mặt lũ bạn, thật là một cảm giác phấn khích khó tả.
- Ở trận thi đấu lần này Cầu Vai Đỏ sẽ là đội có quyền phát bóng trước.
- Một pha đi bóng rất chuẩn xác, đội Cầu Vai Đỏ giành được điểm số đầu tiên.
- Tiếp tục là Cầu Vai Đỏ phát bóng, có vẻ như rô bốt từ phía Mưa Sao Băng không hoạt động thì phải !? Hai -  Không cho Cầu Vai Đỏ.
- Có chuyện gì hay sao ấy ! – Nhung nhắc tôi.
- Có lẽ đó là chiến thuật của họ ! Cứ đánh hết mình đi Linh – Tôi với Linh.
- Lại một điểm nữa giành cho Cầu Vai Đỏ, có vẻ như Mưa Sao Băng đang gặp vấn đề về kỹ thuật, rô bốt của họ không hoạt động tốt lắm… Ồ
Nói đến đây cả khán đài rộ lên một tiếng, rô bốt bên sân đối phương đang bốc khói, một làn khói đen và mùi khét tỏa ra nồng nặc sân thi đấu, một lúc sau có một ngọn lửa bốc lên, anh Thiện cầm bình cứu hỏa chạy vào, chúng tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây nữa.
- Có vẻ như đã có sự cố với đội Mưa Sao Băng, đội Mưa Sao Băng không có rô bôt dự bị, không thể tham gia thi đấu nữa, và như vậy, đội Cầu Vai Đỏ sẽ tiếp tục đi tiếp, thật đáng tiếc cho đôi Mưa Sao Băng.
Tôi nhìn qua bên sân bên kia, anh Thiện xịt bọt cứu hỏa vào chiếc máy rô bốt đánh cầu lông, Khoa Ruồi buông thõng tay điều khiển còn Vân thì lấy tay che miệng cố giấu đi sự xúc động trong mình. Tối hôm ấy, chúng tôi ngồi với nhau.
- Là chúng mày dở trò đúng không ? – Khoa ruồi gầm lên.
- Không bao giờ bọn tao phải chơi cái kiểu ý ! – Linh tồ gầm lên nốt.
- Thôi thôi ! – Anh Thiện gạt lời mấy đứa rồi nói tiếp
- Thôi không sao, đằng nào thì cũng lọt được vào đến bán kết rồi, nhiệm vụ của anh em mình cũng đã hoàn thành, bọn em cố gắng thi đấu nốt trận ngày mai, có gì bọn anh sẽ đến cổ vũ.
- Cảm ơn anh ! Thực sự mà nói chúng em rất tiếc ! Các anh đừng buồn quá ! – Tôi động viên anh.
- Ừm, không có gì.
Và chúng tôi cứ ngồi như thế, chẳng nói chẳng rằng, mãi đến lúc bác bảo vệ thúc mấy đứa đến giờ về đi ngủ thì mới chịu tản ra. Ai về phòng nấy. Đêm ấy, tôi không ngủ được, tôi cũng tin chắc răng anh Thiện và nhiều người khác cũng thế, quãng thời gian vừa rồi quả thực là những trải nghiệm vượt quá sự tưởng tượng của mấy đứa.
Truyện ngắn: Robocon (kết)
Những phút giây căng thẳng
Sáng hôm sau, chúng tôi lên đường cho trận đấu tranh vé vào chung kết.
- Rô bốt sao thế ? – Tôi chạy lại hỏi Linh.
Chúng tôi thấy có một ít nước ở thân rô bốt, và vài tép cam tươi. Có lẽ đã có người chơi xấu. Tôi cảm thấy rất bực mình, Linh tồ thì gầm lên như hắn vẫn thường làm, chúng tôi chỉ còn vài chục giây nữa để tiếp tục trận đấu ấy.
- Trời ạ, có mỗi cái nhiệm vụ trông máy cũng không làm được ! – Linh gầm lên với Nhung như thế ! Còn Nhung thì chỉ ngồi xuống đó và khóc.
Mười … chín … tám … bảy … cảm giác như đang trên sàn đấm bốc vậy, và con rô bốt của chúng tôi thì nằm đó, bất động, mọi tia hy vọng giường như đã biến mất.
- Nếu bọn em tin tưởng !
Chúng tôi ngước lên, là anh Thiện và đội của anh ấy, bên cạnh là con rô bốt của đội anh.
- Đây là con rô bốt mạnh nhất của đội anh. Tuy bọn anh chưa kịp cải tạo và nâng cấp nó, nhưng anh nghĩ chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu!
Chẳng cần phải dài dòng nữa, chúng tôi đưa rô bốt của đội anh Thiện vào thi đấu ngay và luôn, Linh Tồ và Khoa Ruồi là một cặp đôi ăn ý, có thể nói như thế và, trận đấu này chúng tôi đối đầu với PNG – PRO của học viện công nghệ quốc gia. Một đối thủ đáng gờm.
- Các bạn đang thấy trên sân thi đấu lúc này, đội Cầu Vai Đỏ của Học viện chính trị công an nhân dân, trong trang phục màu xanh, và đội PNG – Pro của học viện công nghệ quốc gia trong trang phục màu đỏ, cả hai đội đã vào sân thi đấu, chúng ta đều cảm nhận được không khí hết sức căng thẳng của trận tứ kết, ai sẽ giành tấm vé tiến vào trận trung kết để tiếp theo sau đó là một chuyến sang Ấn Độ thi đấu giải Robocon thế giới đây.. hãy cùng chờ xem – cô dẫn chương trình nói. Và ngày sau đó anh dẫn chương trình tiếp lời :
- Trận thi đấu đầu tiên của chúng ta ! Bắt đầu !
- Cú phát cầu rất hiểm hóc và Cầu Vai Đỏ đã đỡ được, PNG phản công , Cầu Vai Đỏ, một điểm cho Cầu Vai Đỏ, rất kịch tính, hai bên chơi với tinh thần tập trung cao độ, có thể thấy sự tập trung ấy hiện rõ trên khuôn mặt các huấn luyện viên của hai đội.
- Cú phát cầu từ phía Cầu Vai Đỏ, đường cầu đi rất sát lưới, PNG – Pro đỡ bóng, cú đỡ cầu bổng rất cao, Câu Vai Đỏ đập bóng, PNG đỡ được rồi, quả cầu chạm lưỡi rơi sang phía sân của Cầu Vai Đỏ. Một đều.
- Các bạn có thể thấy trận đấu hết sức căng thẳng, hai đội đang quyết liệt giành điểm, và các bạn thấy bên sân của Cầu Vai Đỏ, một chiến thuật đỡ cầu mới, hai rô bốt đứng che chắn cho nhau, như vậy có thể nói nếu rô bốt này đỡ không được thì vẫn còn cơ hội để rô bốt đằng sau đỡ cầu.
- PNG – Pro phát cầu, đường cầu bay cao, Câu Vai Đỏ…. Và một điểm giành cho Cầu Vai Đỏ, pha đập bóng rất uy lực từ phía Cầu Vai Đỏ. Hai – Một nghiêng về phía Cầu Vai Đỏ.
- Với cách phát cầu của mình thì Cầu Vai Đỏ đang cho thấy họ là một nhóm có lối phát cầu rất khó chịu, lợi dụng chiều cao của rô bốt để có thể tiến hành đập smart bóng ngay từ lần tiếp xúc thứ hai. Cơ chế rất thông minh.
- Hai đều rồi ! Một trận đấu vô cùng kịch tích.
Khán giả hò reo không ngớt, tiếng trống tiếng kèn, tiếng vỗ tay, tiếng la ó không ngừng vang lên.
- Nếu như trận này thắng ! Có lẽ chúng ta sẽ được mời sang trường công nghệ học mất. – Nhung nói đùa như thế !
- Chắc chắn luôn, chúng ta sẽ thắng ! – Vân vừa nói vừa cổ vũ rất nhiệt tình.
- Ba – hai nghiêng về PNG – Pro, một pha xử lí đầy tinh tế.
- Và ba đều, có thể thấy rằng vừa rồi là một pha phát cầu không qua lưới của PNG – Pro. Lúc nào cũng vậy, những pha phát cầu sát lưới luôn là con dao hai lưỡi đối với các vận động viên của chúng ta.
- Ở pha phát cầu tiếp theo, theo thông tin chúng tôi mới nhận được thì rô bốt sắp sửa phát cầu là rô bốt của đôi Mưa Sao Băng, còn nhớ ở trận đấu trước đó thì độ Mưa Sao Băng đã không thể đi tiếp vì lỗi kỹ thuật với ro bốt của họ, ở trận này, là sự kết hợp giữa hai nhóm Mưa Sao Băng và Cầu Vai Đỏ, có thể nói đây là trận đấu giữa đại diện của Học viện Chính trị và đại diện của Học viện công nghệ quốc gia.
- Bốn – Ba nghiêng về phía Cầu Vai Đỏ, chú rô bốt mới của Cầu Vai Đỏ đã thể hiện rất tốt phong độ thi đấu của mình.
- Và năm – ba, đội PNG- Pro có vẻ cũng đang khá lúng túng khi liên tiếp đỡ hụt hai cú phát bóng của Cầu Vai Đỏ.
- Bốn – Năm rồi Năm đều , trận thi đấu bước vào cái kết bất ngờ, khi mà chỉ còn một điểm nữa thôi, chúng ta sẽ biết đội nào sẽ đi tiếp và đội nào phải nói lời chia tay.
- PNG- Pro phát bóng, Cầu Vai Đỏ đỡ bóng.
- Cầu Vai Đỏ, PNG- Pro  , Cầu Vai Đỏ, PNG – Tiếng của người dẫn chương trình, của cổ động viên của những người đứng trong sân và có lẽ còn là của những người khán giả đang xem truyền hình dương như đang vang lên trong lồng ngực của tôi.
Truyện ngắn: Robocon (kết)
Một giải đấu đầy ý nghĩa
- Sáu – năm , và phần thắng đã nghiêng về phía Cầu Vai Đỏ.
Cả khán đài như vỡ òa, tôi thấy mình như nâng nâng vì cái ôm bất ngờ của Nhung, Linh tồ với Khoa ruồi vồ lấy nhau như đôi bạn tri kỉ, lúc đó, tôi biết rằng chúng tôi đã làm được, điều mà chúng tôi làm được đã vượt xa những gì chúng tôi mơ tới, vượt xa giấc mơ mà chúng tôi đã đặt ra.
Sau trận ấy, tôi không biết ai đã làm điều ấy với con rô bốt của đội tôi, nhưng tôi tin chắc chắn một điều dù thế nào thì đội chúng tôi vẫn giành chiến thắng và giã tâm hạ gục đội của tôi đã không thành hiện thực.
- Thầy giáo hiệu trưởng gọi này anh! – Nhung đưa máy điện thoại cho tôi.
Tôi cầm lấy điện thoại và đưa lên tai nghe.
- A lô thầy ạ?
- Ừm, các em có gắng nhé, thầy đang xem cùng với các bạn ở nhà. Thế đánh trận chung kết luôn à ?
- Vâng, chúng em thi đấu trận trung kết luôn thầy ạ ! Chúng em cảm ơn thầy! Có tin gì chúng em sẽ báo lại với thầy. Vâng, em chào thầy ạ !
Thực ra thì chúng tôi đã biết rõ, có tin gì thì các thầy và các bạn cũng biết cả rồi vì vào đến trận này, thì sẽ là .. Truyền hình trực tiếp.
- Trận chung kết Robocon giữa hai đội mạnh nhất Việt Nam trong mùa giải Robocon năm nay đó là đội VNTC 05 đến từ đại học công nghệ thông tin và một đội mới hoàn toàn, một cái tên mới trong làng công nghệ Việt Nam, có thể nói như vậy, đội Cầu Vai Đỏ đến từ Học viện Chính trị Công an nhân dân !!!
Khắp các khán đài, rộn lên tiếng reo hò, la ó, chúng tôi có thể nhìn thấy ở trên kia, gia đình của Khoa Ruồi, các bác, các cô, các chú và bố mẹ tôi, những người luôn ủng hộ và dõi theo chúng tôi, không thể không nhắc đến những học viên tích cực của Khóa D1. Anh Đức, Đạt Phở, Hữu Bắc, Vũ Đình Phong, những thành phần bệnh tật trong mảng cổ vũ cũng đều có mặt ở đây cả. Tôi xúc động muốn khóc.
- Và hiệp một trận chung kết xin phép được bắt đầu, ở trận này, đội Cầu Vai Đỏ mặc trang phục thi đấu màu đỏ, còn đội VNTC 05 đến từ đại học công nghệ thông tin thì mặc trang phục thi đấu màu xanh.
- Ở lượt phát cầu đầu tiên, đội Cầu Vai Đỏ sẽ là đội phải cầu trước và trên sân chúng ta đang nhìn thấy rô bốt của họ, mạnh mẽ và rất linh hoạt trong các trận đấu trước, liệu ở trận đấu này họ có thể làm nên điều kỳ diệu.
Có lẽ tôi nên ngừng bút ở đây, vì tôi nghĩ rằng mình nên giữ lại một chút gì đó cho mình, về trận trung kết ấy, bạn biết đấy, nó tùy thuộc ở bạn.
Truyện ngắn: Robocon (kết)
Chúng tôi có lẽ sẽ đi đâu đó
Hai ngày sau, chúng tôi về tới trường, có một vài sự thay đổi nhẹ, nhẹ ở chỗ là cánh cổng trường đã mở rộng hơn và trên đó, bó một tấm ruy băng màu đỏ có dán giấy vàng “chào mừng các em sinh viên đã thi đấu trở về”. Một niềm vui sướng khôn xiết, xe vừa dừng lại, cửa mở ra, rất nhiều các học viên trong khóa chúng tôi và các em học viên khóa dưới, cùng với các thầy cô giáo, và thậm chí cả các bác lao công cũng chạy đến đón chúng tôi, họ lôi chúng tôi ra ngoài xe, rồi hất chúng tôi lên không trung, cứ như vậy mãi, còn thằng Linh thì bị mấy đứa trong lớp lôi ra ngoài cây dừa cạnh đó, chúng nó giữ hai chân Linh, rồi húc thẳng háng của hắn vào cây dừa, tội nghiệp.
Sau đợt ấy, tôi có đủ tiền trợ cấp để hoàn thành đề tài nghiên cứu của mình, anh Thiện chỉ cho tôi chỗ chúng tôi còn thiếu, quả thật đó là một lỗi nặng. Linh Tồ thì sắm được một máy chơi game đời mới, mấy thằng trong trường háo hức chơi cùng, vài tuần sau chiếc máy chơi game bị thu mất do mấy đứa chơi trong giờ tự học. Còn Nhung thì mua được một chiếc máy laptop, từ bây giờ em có thể viết lên những gì mà em muốn…

Chúng tôi còn được mời tham dự chương trình nói chuyện, phỏng vấn của đài truyền hình, tôi nghĩ rằng mình nên viết lại câu chuyện này, vì bây giờ có lẽ chúng tôi đang sử dụng một phần tiền thù lao của buổi ghi hình và tiền thưởng để bay qua Nhật. Hẳn là ông Maraoshi sẽ thích lắm.
Nguồn: Thư pháp Thanh Phong

DỊCH VỤ ÔNG ĐỒ

VIẾT THƯ PHÁP CHUYÊN NGHIỆP

LUYỆN TẬP HÀNG NGÀY